Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 10 March 2012


Nước Ý có quá nhiều điểu để nói. Nhưng bản thân tôi đã thấy chán với việc lúc nào cũng nghe kể về Milan, Venice, Rome, Pise, Florence, Torino. Tôi cảm thấy sẽ là không toàn diện nếu không đề cập đến vẻ đẹp thiên nhiên của nước Ý và một trong những điểm đến của tôi là vùng ven biển Cinque Terre, trong tiếng Ý có nghĩa là « vùng đất của 5 ngôi làng ». Những ngôi làng ở Cinque Terre là kết quả hàng ngàn năm lao động của người nông dân, đã cố gắng biến những vách núi dốc đứng ven biển thành những ruộng bậc thang trồng nho, và xây nên những ngôi nhà nhỏ rực rỡ sắc màu. Sự cân bằng tinh tế giữa các yếu tố thiên nhiên, với những tác động của con người, đã tạo nên một vẻ đẹp hoàn hảo và độc nhất cho Cinque Terre, đưa 5 ngôi làng nhỏ vào danh sách di sản thế giới của UNESCO, đó là : Monterosso al Mare, Vernazza, Corniglia, Manarola và Riomaggiore.

Đường núi ngoằn ngoèo, khoảng cách chim bay thì gần mà vòng núi thấy xa, thường khách du lịch đến đây chủ yếu bằng tàu hỏa xuyên qua những đường hầm. Có các chuyến tàu lửa địa phương chạy liên tục giữa năm ngôi làng, đưa khách du lịch từ ngôi làng này đến ngôi làng kế tiếp chỉ trong vòng 8 đến 10 phút. Nhưng còn một cách khác để khám phá vùng đất này, tuy rằng mệt hơn, và mất nhiều thời gian hơn, nhưng cũng thú vị hơn rất nhiều, đó là đi theo những đường mòn đi bộ trên núi. Và như thường lệ, tôi chọn cách thứ hai với mục đích tránh xa những đoàn khách du lịch lười biếng.
Ngôi làng đầu tiền tôi gặp là Monterosso, có nhiều bãi tắm khá dài nên rất đông khách du lịch.
Dù so với nhiều khu nghỉ biển khác, bãi biển ở đây không nhiều cát mịn trắng muốt, nhưng nước biển trong vắt, được đánh giá là một trong những vùng biển ít ô nhiễm nhất ở Địa Trung Hải

Sau làng Monterosso lại là những nẻo đường như thế này. Tôi gặp rất ít du khách nước ngoài, thỉnh thoảng thì gặp người dân Ý đi dạo, giống bà lão này
làng Vernazza cũng nhiều nhà hàng, nhiều quán bar hơn tất cả các làng khác. Những con phố nối với nhau bởi những cầu thang dốc đứng, các công trình xây dựng phòng thủ, những tháp pháo, những mái vòm, cổng lớn, đều là những biểu tượng còn lại của một thời đóng vai trò quan trọng trong phát triển kinh  tế của ngôi làng sầm uất nhất trong 5 làng
Do các làng nằm giáp biển nên rất dễ bị tấn công. Vì thế, người dân phải xây một số chòi canh phòng thủ
Sau Vernazza lại là những nẻo đường đồng quê dọc theo biển. Tôi có thể nhìn thấy làng Corniglia từ xa
Làng Corniglia : nhà ở đây đều được xây theo dạng hình tháp dựng đứng theo sườn núi, nhà sau cao hơn nhà trước, không nhà nào chắn mất cảnh biển của nhà nào
đây là làng duy nhất ở trên cao và không vào được bằng tàu thủy. Từ ga tàu hỏa phải trèo 377 bậc thang mới lên được trung tâm làng Corniglia. Điều thú vị nhất là từ trên cao trung tâm Corniglia bạn có thể nhìn thấy cả 4 làng còn lại.
Sau những giây phút yên bình với Corniglia lại là những nẻo đường kiểu này...đúng là muốn chiêm ngưỡng cảnh đẹp thiên nhiên phải tập nhiều thể dục!!!
Điểm tiếp theo, làng Manarola, làng nhỏ nhất trong 5 ngôi làng. Ban ngày khách du lịch đến làng khá đông, nhưng chiều xuống mọi người tản về các làng bên hoặc quay về thành phố lớn, trả lại cho Manarola vẻ yên bình vốn có của những ngôi làng nhỏ.
Và ngôi làng cuối cùng Riomaggiore : được xây dựng từ thế kỷ thứ 8 bởi những người chạy nạn gốc Hy Lạp, những ngôi nhà hình tháp sơn màu truyền thống cũng là đặc điểm nổi
Những căn nhà 3 - 4 tầng bám vào vách núi, có cửa mặt trước ở phố dưới, và cửa sau ở phố trên. Đường sau làng ven theo mép biển dẫn ra bãi tắm nhỏ nước trong vắt.


Thursday, 8 March 2012

Đối với bắt cứ người Việt Nam nào đi theo tour du lịch thông thường đều chỉ đặt chân đến thủ đô Brussel thế là hết. Nhưng đối với dân Châu Âu và quốc tế, điếm sáng nhất của nước Bỉ lại không nằm ở Brussel mà ở một thành phố khác cách đó 150km : Bruges, một trong những kinh đô phồn hoa nhất Châu Âu thời Trung Cổ và Phục Hưng. Ngày nay, Bruges là một ví dụ điển hình cho một đô thị Trung Cổ vẫn còn giữ được sự quy hoạch lịch sử trải qua nhiều thế kỷ. Trong khoảng vài trăm năm, Bruges là một trong những thủ đô thương mại và văn hóa của Châu Âu và là một trong những cái nôi của nền văn minh Phục Hưng. Đi dạo trên những nẻo đường nhỏ đậm chất Trung Cổ là một trải nghiệm khó quên nhất đối với tôi. Có cảm giác như thời gian bỗng dừng lại và đưa tôi trở lại thế kỷ 13-14. Những ngôi nhà với kiểu mái răng cưa và tường gạch đỏ soi bóng trên những con kênh nhỏ. Những nẻo đường lát gạch và tiếng vó ngựa phỏng theo phong cách thế kỷ 19.  
Một chút lịch sử
Cái tên Bruges xuất hiện lần đầu tiên và thế kỷ thứ 9 và vào thời điểm đó, thành  phố chỉ là một phần của hệ thống phòng thủ chống lại sự xâm lược của người Bắc Âu. Vì vị trí gần biển Bắc, Bruges phát triển dần dần và trở thành một thành phố cảng thương mại và giao lưu với nhiều nơi khác tại Châu Âu. Với tiềm năng tài chính hùng mạnh, Bruges phát triển mạnh nhất từ thế kỷ 12 đến thế kỷ 15 và trong thời kỳ này xuất hiện những công trình kiến trúc đồ sộ nhất. Nhưng sau đó, khi mà người Tây Ban Nha tìm ra Châu Mỹ và nền kinh tế Châu Âu hướng sang các lục địa khác, Bruges đánh mất vị trí trung tâm thương mại và suy yếu rồi chìm vào quên lãng. Phải đợi đến cuối thế kỷ 19 khi mà các nghệ sỹ Châu Âu khát khao tìm nguồn cảm hứng mới, Bruges lại trở thành một điểm thu hút hàng đầu. 

Bruges sở hữu một hệ thống kênh ngạch chằng chịt và đó là lý do vì sao thành phố có biệt hiệu là "Venice của phương Bắc". Việc đầu tiên tôi làm khi đặt chân đến thành phố này là khám phá một vòng bằng xuồng máy






Sau một vòng xuồng máy, tôi bắt đầu khám phá khu phố cổ và bắt đầu là khu chợ giời (Market Place)
Khi đi nhiều thành phố có gốc tích Trung Cổ, tôi nhận ra rằng tất cả đều có một điểm chung về mặt quy hoạch đô thị. Đó là lúc nào cũng có một khu chợ giời, trung tâm thương mại, văn hóa và chính trị của mỗi thành phố. Tại Bruges, các ngôi nhà vây quanh quảng trường trước kia là những gian hàng chứa kho và ngày nay là những nhà hàng dành cho khách du lịch
Phần lớn các bề mặt nhà đều giữ nguyên lối kiến trúc Trung Cổ đặc trưng của Bỉ

Tòa thị chính với lối kiến trúc gô-tích
tòa tháp Beffroi : Tôi phải xếp hàng dài dằng dặc và trèo 366 bậc thang để lên được tận đỉnh ngọn tháp này. Trên đó là cả một kho báu kếch xù được giấu trong những hòm gỗ to theo kiểu Trung Cổ.

Thỉnh thoảng, tôi lại gặp những cỗ xe ngựa thế kỷ 19 chạy ngang qua. Đây là chặng nghỉ cuối cùng của tour dạo phố bằng xe ngựa. Người lái xe ở đây kiêm luôn cả hướng dẫn viên.
các đoàn xe như thế này làm tôi liên tưởng đến những bộ phim cổ trang thế kỷ 17-18
Tapas là một loại thức ăn nhậu phổ biến nhất của Tây Ban Nha. Nếu như phải tìm một món ăn tương ứng với món tapas ở Việt Nam chắc phải kể đến mấy cái món lạc luộc hay nem chua ở mấy quán bia hơi. Thực ra tapas không phải là một món ăn mà là một kiểu thức ăn thường được phục vụ theo đĩa nhỏ và được ăn kèm theo một cốc bia hoặc rượu. Đó có thể là một đĩa có chứa lát bánh mì phệt pho-mát, thịt nguội, viên pho-mát,… Nhâm nhi tapas làm cho cuộc nói chuyện sôi động hơn. Người Tây Ban Nha thường đên quán bar và ăn tapas ngay tại quầy trong lúc đứng.


Có rất nhiều giả thuyết nhưng truyền thuyết được biết đến nhiều nhất nằm vào thời Trung Cổ thế kỷ 13. Người ta nói rằng vua Tây Ban Nha lúc bấy giờ bị bệnh mãn tính và phải uống rượu vang thường xuyên như một bài thuốc. Và để tránh việc say rượu, ông ta phải ăn nhâm nhi cái gì đó kèm theo. Sau khi đã khỏi bệnh, ông ta quyết định đưa ra chỉ thị rằng rượu vang phải có một món nhâm nhi kèm theo. Một phiên bản khác nói rằng nguồn gốc tên gọi tapas được sinh ra trong một lần vua Tây Ban Nha thăm vùng Cadix và nghỉ giải khát tại một quán trọ trên đường. Do ngồi ngoài nên có nhiều cát bụi. Vị chủ quán do muốn tránh cát bay vào cốc nước đã « bịt cốc » (« tapar » trong tiếng Tây Ban Nha) bằng một lát thịt nguội. Vị vua rất khoái kiểu phục vụ này nên lại gọi thêm thịt nguội và nhâm  nhi cùng cốc rượu.

Theo truyền thống, người Tây Ban Nha tiêu thụ một hoặc hai đĩa tapas và uống một cốc bia rồi sau đó chuyển sang một quán bar khác và lại lặp lại như vậy. Kiểu đi quầy bar loanh quanh như vậy trong tiếng Tây Ban Nha gọi là « tapeo » hoặc là « ir de tapas ». Họ còn có biệt ngữ « Hacer el rosario », dịch nôn na là « đi xâu hạt xá lợi », mỗi một quầy bar mà họ tạt vào được ví như một hạt xá lợi

 
Tapas được phục vụ ngay tại quầy và khách thường phải đứng sát quầy nếu muốn thưởng thức. Các món tapas được bầy ra là để phục vụ tất cả mọi người chứ hiếm khi cho một đối tượng cụ thể nào. Thế nên mọi người phải chung nhau các đĩa tapas và thường hết bay

Vào tầm 6-7 giờ chiều là người Tây Ban Nha làm việc xong ở công sở. Họ thường rủ nhau đến các quầy bar. Nếu bạn muốn có nhiều cơ hôi tiếp xúc với họ thì đây là thời điểm tôt nhất. Tuy nhiên, viêc chật cứng người là thường xuyên xảy ra

Museo del Jamon, dịch nôn na là "viện bảo tàng thịt nguội". Tất nhiên đây không phải là nơi trưng bày thịt nguội thuần túy mà là một kiểu quầy bar tapas nhưng thành một hệ thống chi nhánh trên toàn quôc, theo mô hình Mc Donald
Vào bên trong, trông giống bảo tàng thật! Nhìn những tảng đùi lơn to thế kia rất hấp dẫn. Những tảng thịt khổng lồ đó sẽ được cắt xén thành từng miếng nhỏ và trở thành một phần tapas phục vụ cho khách.







Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống