Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 6 June 2012

Ba bữa nay mình bịnh. Cơn viêm họng rất nặng quật ngã admin Dulich, GO! chỉ sau 2 giờ bùng phát, vắt kiệt sức lực mình ngay sau đó.

Vậy là cứ nằm: lúc rét thì trùm mền, lúc sốt thì quạt chạy phe phẩy. Viêm họng thường trị theo triệu chứng nên Ery và thuốc cảm sốt cứ nện tới cho đến khi khỏi - có lẽ sẽ hơi bị lâu vì kỳ này nặng bà kố.

Chuyện bịnh là việc post bài cũng đi tong. thật tế là mình cũng không còn sức mà đưa bài, up ảnh lên. Nằm ngơi nghỉ trong phòng, cái netbook đặt kề cạnh nhưng cũng không buồn mở. Nhạc mọi khi nghe hay thì bấy giờ thấy ồn, vậy là cứ nằm vùi vào giấc mộng mà bình thường, ban ngày không bao giờ có chuyện đó.

< Ảo ảnh...

Du lịch, GO! phải nhờ người nhà post tạm. Có lẽ dễ sơ xuất nhưng thà vậy còn hơn để trang web của mình im lìm ,ảm đạm cũng không đành. Cả bài viết về chuyến đi cuối cách này 3 tuần mình đang post bên Phuot.com cũng đành phải lây lất...

Đành vậy, trong lúc này thì mình kiệt sức rồi - bây giờ chả muốn gì cả mà cứ muốn nằm. Hôm qua ngủ ly bì, tối nay lại không ngủ được nên thích nằm dù không thể ngủ!
Bao giờ hết? Trời hiểu và trời biết, còn mình thì mong hết nhanh vì nằm hoài thiệt là một sự "khủng khiếp" mà mình không hề muốn tý nào.

Khá nỗ lực để gõ ít chữ cùng các bạn, mong sự cảm thông... và cũng mong thượng đến ban chúc bình an...

Điền Gia Dũng

Tuesday, 5 June 2012

Người bản địa đứng từ Lang Biang nhìn xuống, thấy dòng chảy ngoằn ngoèo của suối Lạch vẽ lên thung lũng vàng những đường chỉ tay tài hoa lạ lùng của Yàng. Còn chúng tôi lại muốn được khám phá ngọn nguồn lãng mạn của những đường chỉ tay huyền bí ấy trong một chuyến du ngoạn “trekking” bằng xe máy.

Tự tình Bonour C

Từ Đà Lạt chạy đến trung tâm xã Lát-Lạc Dương, gặp hướng rẽ trái có bảng “Suối Vàng”. Ngày nắng, ven đường vào suối rộ lên hình ảnh những làng Bonour C- làng dệt thổ cẩm nổi tiếng của người Chill dưới chân núi Lang Biang. Từ đây, dòng chảy thổ cẩm bản địa trở thành sản phẩm lưu niệm mang dấu ấn riêng cho du lịch Lâm Đồng nói chung.

Dù thổ cẩm ở Lang Biang rẻ như bèo nhưng một phụ nữ Chill phải dệt 2 ngày mới được một chiếc giỏ lưu niệm bằng thổ cẩm và mất một buổi sáng để gùi bộ từ làng lên đỉnh Lang Biang mà bán chỉ với giá 20 ngàn đồng trở lại; một tấm ùi (thổ cẩm nguyên thảm 2x1m) mất cả tuần dệt cũng chỉ 80 - 100 ngàn đồng. Hình ảnh những phụ nữ Chill ngồi gầy sòng đánh bài bên gánh thổ cẩm ế khách trên Lang Biang không còn lạ.

Gần đây, người Lạch đồn với nhau rằng, nhiều con dân của làng uống nước suối Lạch nên được Yàng phú cho giọng hát hay, người thì đi xuống phố làm ca sĩ (như Bonneur Trinh, Kră Jãn Đich, Ka Ut), lứa thì ở lại làng mở nhóm văn nghệ cồng chiêng, làm du lịch như: K’Blin, Kră Jãn Tham... Nhiều người nổi tiếng, kẻ mua được xe hơi. Nghe cũng mừng. Nhưng đâu phải ai cũng uống được dòng nước trên khúc suối lảnh lót của Yàng đâu! Vào khu du lịch Lang Biang hôm nay, gặp trẻ con Lạch và người già đi theo vòi khách xin tiền cũng nhiều.

Có một dạo, dân nhiếp ảnh chọn xã Lát là một điểm màu mỡ để sáng tác ảnh nghệ thuật. Nhiều giải ảnh quốc tế lấy đề tài, nhân vật từ đây. Nhưng buồn nỗi, họ cũng tập cho trẻ con người Lạch biết ngửa tay xin tiền trước ống kính du khách.

Cận cảnh Dankia

Đường men theo dòng suối Lạch hấp dẫn nhiều hơn bởi vẻ hoang dã của nó. Hai bên đường là những ngọn đồi trọc cỏ xanh rờn bình yên, những bầy ngựa nhởn nhơ gặm cỏ. Thỉnh thoảng trên dốc cao, có chiếc Simson thồ rau cải, sú... cao ngất tẹt khói phá vỡ cái lặng yên núi đồi.

Hành trình trên đường mòn ngược dòng suối Lạch gợi nhớ những dòng hồi ký của nhà thám hiểm A.Yersin năm 1893, có đoạn miêu tả Dankia thật lãng mạn: “Khi nhìn thấy cao nguyên Lang Biang, điều đập mạnh vào mắt tôi trước tiên là địa hình. Cả một vùng rộng lớn gồm nhiều ngọn đồi nằm kề bên nhau, nối tiếp nhau, chế ngự lẫn nhau, sườn đồi này dốc thẳng đứng, sườn đồi kia nằm thoai thoải trên mặt đất. Những thung lũng rộng và sâu nhiều hay ít chia cắt núi đồi dợn sóng, len vào giữa là con đường nối liền Dankir (Dankia) với Đà Lạt!”.

Và Dankia nhìn từ xa

Trên con đường chúng tôi đi qua, có ngọn đồi trọc, nơi đáp những cánh dù lượn của nhóm Vietwings. Cánh dù của Francoise, một huấn luyện viên Pháp vừa đưa nữ du khách tên Châu (Việt kiều ở Washington DC) bay ra giữa không gian thoáng đãng. Qua bộ đàm, chúng tôi còn nghe thấy tiếng reo hò hài lòng của Châu. Lát sau, Linh, Long cùng bung dù bay. Họ đang cảm Dankia từ ngọn gió hắt lên từ thung lũng còn thơm mùi cỏ lá rừng và mùi bùn của bầy trâu lấm.

Đã hiểu vì sao mỗi cuối tuần, Mỹ Linh, Duy Long và nhóm bạn bay dù của tôi lại nhảy xe, mang theo túi ngủ lên Lang Biang để tìm cảm giác bay bổng, có phần mạo hiểm qua những cánh dù lượn. Đức - một hướng dẫn viên bộ môn leo núi công ty Hồng Bàng Travel cho biết: “Bay lên nhìn xuống dòng nước suối Lạch thật tuyệt. Có hôm mải mê với phong cảnh bên dưới, bị một cột khí trở mưa hút cánh dù lên cao vài ngàn thước. Hết hồn. Phải trở về mặt đất ngay!”. Suýt nữa thì anh bạn tôi đã... gặp Yàng!

Dòng nước chảy qua chân núi cao nhất Nam Tây Nguyên đang thách thức người ta chinh phục bằng nhiều cách khác nhau. Với chúng tôi, Dankia đang mê hoặc những du khách mang dòng máu khám phá bằng sức hút mãnh liệt và bí ẩn của mình.

Nguyễn Vinh

Đi bằng cách nào?

- Thuê xe máy ở chợ Đà Lạt: 70.000 đồng/ chiếc (nên thuê tại khách sạn để tránh bị lừa bởi những dịch vụ trôi nổi bên ngoài).
- Đi Dankia: theo hướng đi xã Lát, gặp bảng “Suối Vàng” rẽ trái đi Dankia (cách Đà Lạt, 18-25km)
- Lên Lang Biang: vé xe Jeep 25.000 đồng (từ cổng khu du lịch núi Lang Biang).
- Giá bay dù lượn: 600.000 đồng/ lượt/ người Việt hay 50 USD người nước ngoài, bay có bảo hiểm.

Liên hệ:

Mỹ Linh: (090)3396923,
Duy Long: (090)3825607.
Tìm hiểu thêm về bay dù lượn:www.vietwings-hpg.com.

Du lịch, GO! - Theo SGTT
Nằm ngay sát Quốc lộ 70, thác Phong Hải (Bảo Thắng-Lào Cai) như một dải lụa trắng lấp lánh ánh bạc, mềm mại. 

Người ta nói, dải lụa ấy mềm mượt như suối tóc của thiếu nữ và trên mái tóc đó được gắn rất nhiều đá hoa cương.

< Thác Phong Hải (Bảo Thắng-Lào Cai).

Thác cao chừng 4 - 6m, rộng khoảng 10m và ẩn trong màu xanh của rừng cây. Tuy thấp nhưng dòng chảy của nước không hiền hòa mà cuồn cuộn đổ xuống từ trên cao, đập mạnh vào những tảng đá dưới chân thác làm tung lên hàng ngàn bọt nước trắng xóa.

Nếu có mặt ở thác tầng 1 bạn sẽ thấy thác đẹp như một bức tranh nhiều màu sắc, màu trắng trong tinh khiết của nước, màu tím của đá, tất cả sẽ làm bạn khó quên. Nghỉ ngơi một lát, bạn đi tiếp đến điểm thác tầng 2 là điểm lý tưởng để thưởng thức dòng nước sạch trong mát và có thể dùng lực chảy của dòng nước để mát-xa đôi bàn chân sau chặng đường dài đi bộ.

Đến thác Phong Hải, bạn sẽ cảm nhận được sự hùng vĩ trong sự bình yên, hoang sơ của miền sơn cước, không khí trong lành, tinh khiết mà man mác hương hoa rừng, tất cả sẽ là những giây phút khó quên để một lần đến rồi lại muốn nhiều lần đến nữa.

Tuy thác Phong Hải chưa được du khách biết đến, nhưng nếu được đầu tư và mở rộng con đường vào thác chắc sẽ nhiều du khách trong và ngoài tỉnh sẽ đến tham quan. Hy vọng, đây sẽ là điểm du lịch hấp dẫn ở Bảo Thắng.

Du lịch, GO! - Theo Ngọc Bằng (Lào Cai Online)

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống