Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 6 June 2012

Trong 21 hòn đảo Việt Nam đang thực hiện chủ quyền trên quần đảo Trường Sa có đến 12 đảo chìm. Không bãi cát dài, không bóng cây xanh, giữa mênh mông sóng nước, đá và san hô, đảo chìm chỉ có các ngôi nhà nhỏ, những khay rau xinh những lính đảo mang trên mình nhiều trọng trách.

Có lẽ vì không gian và thời gian eo hẹp nên mỗi lần đến đảo chìm, lòng tôi đột nhiên ấm lại, tim đập nhanh hơn để rồi làm gì cũng vội. Vội cả những câu thăm hỏi, những cái nắm tay, để rồi khi kẻ ở người đi, cảm giác thương nhớ lại dâng trào trong tôi.

“Đặc sản” thết khách

Khi triều lên, đảo chìm mênh mông nước, chỉ còn những ngôi nhà vững vàng giữa đại dương. Vậy nên, nước ngọt ở đây quý như vàng. Ngoài chuyện tiết kiệm, lính đảo còn sáng tạo nhiều cách để tái chế nước ngọt.

< Đảo chìm Đá Lớn A.

Thiếu úy Trần Xuân Hoàng ở đảo Cô Lin chỉ một bình nước khoáng loại 21 lít chứa gần đầy cát, vòi gắn một ống nhựa, khoe: “Đó là “máy lọc nước” của lính đảo chìm. Nước rửa rau, rửa tay, rửa mặt sẽ được đổ vào bình lọc này để tái sử dụng”.

Để chứng minh, anh lấy một thau nước đục đổ vào “máy lọc”. Một phút sau, những giọt nước trong vắt chảy ra, có thể dùng rửa rau, rửa chén, thậm chí rửa mặt. Thiếu úy Hoàng giải thích: “Cái khó là cát, phải đem từ đất liền ra. Cát ở đây hạt rất to, không lọc sạch nước được”.

< Các chiến sĩ đảo chìm Cô Lin chuẩn bị cho xuồng của khách cập cầu tàu. 

Nhớ hôm đến đảo chìm Đá Lớn, vừa bước chân lên cầu tàu, đập ngay vào mắt chúng tôi là 2 thau nước ngọt trong vắt đặt cạnh bậc tam cấp, kế bên là 2 cục xà phòng, 2 chiếc khăn xếp ngay ngắn. Thấy tôi tần ngần, một anh lính hải quân ân cần: “Chị đi đường có mệt không? Nắng gắt quá, chị rửa tay, rửa mặt cho mát”.

< Dù nước ngọt rất quý nhưng ở Trường Sa, khách đến thăm đảo nào cũng có những thau nước để rửa mặt, rửa tay.

Đã từng nghe chuyện nước ngọt quý như vàng ở Trường Sa nên khi nhúng đôi tay vào thau nước mát, tôi không kìm được xúc động. Anh lính đảo cười, hàm răng trắng lóa: “Đi biển rít lắm, phải có nước sạch cho khách rửa tay, rửa mặt cho thoải mái. Đến đảo nào ở Trường Sa cũng vậy thôi, đó là quy định”.

Đúng như lời anh, ở 8 hòn đảo chìm mà chúng tôi ghé qua, không nơi nào thiếu những thau nước ngọt trong vắt.

< Không chỉ có nước ngọt, các anh lính đảo chìm còn chu đáo chuẩn bị những chiếc khăn xinh để khách lau tay.

Chia sẻ cảm xúc với chúng tôi, đại tá Đặng Minh Hải, Phó Chủ nhiệm chính trị Quân chủng Hải quân, cho biết: “Điều đó xuất phát từ truyền thống hiếu khách của người Việt, khách đến nhà thì phải tiếp đãi chu đáo, đem quà quý ra thết. Ở Trường Sa, quý nhất là nước ngọt. Nước ngọt để khách rửa tay không chỉ là quy định mà còn là “đặc sản” của đảo, là tấm lòng của các chiến sĩ dành cho khách”.

Chăm rau như chăm con

< Lính đảo chìm quý rau như vàng, ngọc. 

Ở Trường Sa có một nghịch lý là đầu năm thì thiếu nước, còn cuối năm lại thiếu rau. Nếu nước được ví như vàng thì rau xanh ở đảo chìm chẳng khác nào ngọc quý, chỉ để “trang điểm” cho bữa cơm của chiến sĩ. Trên đảo chìm, không gian nhỏ hẹp, lại không có đất nên hạt giống, phân bón, đất, khay... phục vụ cho việc trồng rau đều mang từ đất liền ra. Xung quanh nhà, chỗ nào có thể cơi nới, khoanh lại là rau mọc lên.

Trung úy Nguyễn Đức Hà, phụ trách lái xuồng máy ở đảo Đá Lớn, cho biết được mệnh danh là quần đảo bão tố, mỗi năm, Trường Sa có đến 131 ngày bão với gió mạnh từ cấp 6 trở lên. Rồi biển động với những con sóng bạc đầu, liếm qua các vườn rau, nếu không bứng gốc thì cũng làm cây còi cọc vì nhiễm mặn.

< Chăm sóc rau trên đảo chìm Đá Lớn A.

Vì vậy, vào mùa mưa bão trên đảo chìm, để bảo đảm bữa ăn hằng ngày có rau xanh, các chiến sĩ phải tận dụng mọi phương tiện để che chắn cho rau. Nếu không, cứ gặp mưa bão là họ phải “bế” các khay rau chạy ra, chạy vào. Chăm như chăm con nên rau cũng không phụ lòng lính đảo. Ở hầu hết các đảo chìm chúng tôi ghé thăm, dù điều kiện gieo trồng khó khăn nhưng rau phát triển xanh tốt lạ thường.

< Vườn rau với những dây mồng tơi xanh tốt ở đảo chìm Cô Lin. 

Tôi không khỏi ngỡ ngàng khi thấy luống mồng tơi ở đảo Cô Lin với những chiếc lá to gần 3 bàn tay. Vậy mà lính đảo cho biết khoảng một tuần nữa, nhiều lá sẽ to bằng chiếc mũ cối, chỉ cần 3-5 lá là đủ một nồi canh cho cả đảo. “Chúng tôi cũng chăm rau bình thường như trong đất liền nhưng không hiểu sao lá cứ to như vậy. Có thể nó được nhiều người cùng cưng chiều, nâng niu nên không nỡ phụ công” - thiếu úy Trần Xuân Hoàng dí dỏm.

< Tiễn khách ở đảo chìm Đá Lát.

Mồng tơi ở đất liền thường nấu canh với cua, còn ở Trường Sa được thay bằng còng. “Chiều chiều, đợi nước triều rút, xong việc, một số anh em lại đi bắt còng. Còng ở đây là còng đá, to bằng 3 ngón tay, ngọt hơn cua rất nhiều, nấu với mồng tơi ngon lắm” - thiếu úy Hoàng hào hứng.

Thiếu úy Hoàng cho biết nhìn đâu trên đảo cũng thấy rau nhưng thật ra chẳng thấm gì so với nhu cầu của các chiến sĩ. “Ở đây, chúng tôi chỉ dám dùng rau để nấu canh, còn chuyện luộc hay xào thì nằm mơ thôi…” - anh tiết lộ. Câu nói bỏ lửng của người lính đảo chìm làm tôi nghẹn ngào. Để rồi khi về đất liền, trong bữa cơm đầu tiên sau nhiều ngày lênh đênh trên sóng nước, gắp đũa rau muống luộc xanh rờn vào bát cơm trắng, tôi bỗng thấy mắt mình rưng rưng…

Trồng rau muống “siêu tốc”

Trong chuyến công tác đến Trường Sa, đại diện ĐH Quốc gia TPHCM mang 21 kg hạt rau muống, phân bón và 2 hệ thống trồng rau mầm trong nhà tặng 2 điểm đảo chìm Đá Lớn A và Đá Tây A. Hệ thống này gọn, nhẹ, có thể trồng trong nhà bằng đèn neon nhưng rau vẫn sinh trưởng nhanh.

< Ông Phạm Tấn Trường (áo đỏ, bìa phải) đang hướng dẫn các chiến sĩ trên đảo chìm Đá Lớn A cách trồng rau muống "siêu tốc".

“Vào mùa mưa, rau ở đảo chìm hầu như không phát triển được vì sóng to, gió lớn. Hệ thống trồng rau mầm này sẽ giúp các chiến sĩ trồng ngay trong nhà. Chúng tôi chọn rau muống vì thời gian sinh trưởng nhanh và chất dinh dưỡng cao.
Chỉ sau 10 ngày gieo hạt, rau sẽ cao khoảng 15 cm, có thể dùng được” - ông Phạm Tấn Trường, giáo viên sinh học Trường Phổ thông Năng khiếu - ĐH Quốc gia TPHCM, giải thích.

Du lịch, GO! - Theo Nguoilaodong
Ba bữa nay mình bịnh. Cơn viêm họng rất nặng quật ngã admin Dulich, GO! chỉ sau 2 giờ bùng phát, vắt kiệt sức lực mình ngay sau đó.

Vậy là cứ nằm: lúc rét thì trùm mền, lúc sốt thì quạt chạy phe phẩy. Viêm họng thường trị theo triệu chứng nên Ery và thuốc cảm sốt cứ nện tới cho đến khi khỏi - có lẽ sẽ hơi bị lâu vì kỳ này nặng bà kố.

Chuyện bịnh là việc post bài cũng đi tong. thật tế là mình cũng không còn sức mà đưa bài, up ảnh lên. Nằm ngơi nghỉ trong phòng, cái netbook đặt kề cạnh nhưng cũng không buồn mở. Nhạc mọi khi nghe hay thì bấy giờ thấy ồn, vậy là cứ nằm vùi vào giấc mộng mà bình thường, ban ngày không bao giờ có chuyện đó.

< Ảo ảnh...

Du lịch, GO! phải nhờ người nhà post tạm. Có lẽ dễ sơ xuất nhưng thà vậy còn hơn để trang web của mình im lìm ,ảm đạm cũng không đành. Cả bài viết về chuyến đi cuối cách này 3 tuần mình đang post bên Phuot.com cũng đành phải lây lất...

Đành vậy, trong lúc này thì mình kiệt sức rồi - bây giờ chả muốn gì cả mà cứ muốn nằm. Hôm qua ngủ ly bì, tối nay lại không ngủ được nên thích nằm dù không thể ngủ!
Bao giờ hết? Trời hiểu và trời biết, còn mình thì mong hết nhanh vì nằm hoài thiệt là một sự "khủng khiếp" mà mình không hề muốn tý nào.

Khá nỗ lực để gõ ít chữ cùng các bạn, mong sự cảm thông... và cũng mong thượng đến ban chúc bình an...

Điền Gia Dũng

Tuesday, 5 June 2012

Người bản địa đứng từ Lang Biang nhìn xuống, thấy dòng chảy ngoằn ngoèo của suối Lạch vẽ lên thung lũng vàng những đường chỉ tay tài hoa lạ lùng của Yàng. Còn chúng tôi lại muốn được khám phá ngọn nguồn lãng mạn của những đường chỉ tay huyền bí ấy trong một chuyến du ngoạn “trekking” bằng xe máy.

Tự tình Bonour C

Từ Đà Lạt chạy đến trung tâm xã Lát-Lạc Dương, gặp hướng rẽ trái có bảng “Suối Vàng”. Ngày nắng, ven đường vào suối rộ lên hình ảnh những làng Bonour C- làng dệt thổ cẩm nổi tiếng của người Chill dưới chân núi Lang Biang. Từ đây, dòng chảy thổ cẩm bản địa trở thành sản phẩm lưu niệm mang dấu ấn riêng cho du lịch Lâm Đồng nói chung.

Dù thổ cẩm ở Lang Biang rẻ như bèo nhưng một phụ nữ Chill phải dệt 2 ngày mới được một chiếc giỏ lưu niệm bằng thổ cẩm và mất một buổi sáng để gùi bộ từ làng lên đỉnh Lang Biang mà bán chỉ với giá 20 ngàn đồng trở lại; một tấm ùi (thổ cẩm nguyên thảm 2x1m) mất cả tuần dệt cũng chỉ 80 - 100 ngàn đồng. Hình ảnh những phụ nữ Chill ngồi gầy sòng đánh bài bên gánh thổ cẩm ế khách trên Lang Biang không còn lạ.

Gần đây, người Lạch đồn với nhau rằng, nhiều con dân của làng uống nước suối Lạch nên được Yàng phú cho giọng hát hay, người thì đi xuống phố làm ca sĩ (như Bonneur Trinh, Kră Jãn Đich, Ka Ut), lứa thì ở lại làng mở nhóm văn nghệ cồng chiêng, làm du lịch như: K’Blin, Kră Jãn Tham... Nhiều người nổi tiếng, kẻ mua được xe hơi. Nghe cũng mừng. Nhưng đâu phải ai cũng uống được dòng nước trên khúc suối lảnh lót của Yàng đâu! Vào khu du lịch Lang Biang hôm nay, gặp trẻ con Lạch và người già đi theo vòi khách xin tiền cũng nhiều.

Có một dạo, dân nhiếp ảnh chọn xã Lát là một điểm màu mỡ để sáng tác ảnh nghệ thuật. Nhiều giải ảnh quốc tế lấy đề tài, nhân vật từ đây. Nhưng buồn nỗi, họ cũng tập cho trẻ con người Lạch biết ngửa tay xin tiền trước ống kính du khách.

Cận cảnh Dankia

Đường men theo dòng suối Lạch hấp dẫn nhiều hơn bởi vẻ hoang dã của nó. Hai bên đường là những ngọn đồi trọc cỏ xanh rờn bình yên, những bầy ngựa nhởn nhơ gặm cỏ. Thỉnh thoảng trên dốc cao, có chiếc Simson thồ rau cải, sú... cao ngất tẹt khói phá vỡ cái lặng yên núi đồi.

Hành trình trên đường mòn ngược dòng suối Lạch gợi nhớ những dòng hồi ký của nhà thám hiểm A.Yersin năm 1893, có đoạn miêu tả Dankia thật lãng mạn: “Khi nhìn thấy cao nguyên Lang Biang, điều đập mạnh vào mắt tôi trước tiên là địa hình. Cả một vùng rộng lớn gồm nhiều ngọn đồi nằm kề bên nhau, nối tiếp nhau, chế ngự lẫn nhau, sườn đồi này dốc thẳng đứng, sườn đồi kia nằm thoai thoải trên mặt đất. Những thung lũng rộng và sâu nhiều hay ít chia cắt núi đồi dợn sóng, len vào giữa là con đường nối liền Dankir (Dankia) với Đà Lạt!”.

Và Dankia nhìn từ xa

Trên con đường chúng tôi đi qua, có ngọn đồi trọc, nơi đáp những cánh dù lượn của nhóm Vietwings. Cánh dù của Francoise, một huấn luyện viên Pháp vừa đưa nữ du khách tên Châu (Việt kiều ở Washington DC) bay ra giữa không gian thoáng đãng. Qua bộ đàm, chúng tôi còn nghe thấy tiếng reo hò hài lòng của Châu. Lát sau, Linh, Long cùng bung dù bay. Họ đang cảm Dankia từ ngọn gió hắt lên từ thung lũng còn thơm mùi cỏ lá rừng và mùi bùn của bầy trâu lấm.

Đã hiểu vì sao mỗi cuối tuần, Mỹ Linh, Duy Long và nhóm bạn bay dù của tôi lại nhảy xe, mang theo túi ngủ lên Lang Biang để tìm cảm giác bay bổng, có phần mạo hiểm qua những cánh dù lượn. Đức - một hướng dẫn viên bộ môn leo núi công ty Hồng Bàng Travel cho biết: “Bay lên nhìn xuống dòng nước suối Lạch thật tuyệt. Có hôm mải mê với phong cảnh bên dưới, bị một cột khí trở mưa hút cánh dù lên cao vài ngàn thước. Hết hồn. Phải trở về mặt đất ngay!”. Suýt nữa thì anh bạn tôi đã... gặp Yàng!

Dòng nước chảy qua chân núi cao nhất Nam Tây Nguyên đang thách thức người ta chinh phục bằng nhiều cách khác nhau. Với chúng tôi, Dankia đang mê hoặc những du khách mang dòng máu khám phá bằng sức hút mãnh liệt và bí ẩn của mình.

Nguyễn Vinh

Đi bằng cách nào?

- Thuê xe máy ở chợ Đà Lạt: 70.000 đồng/ chiếc (nên thuê tại khách sạn để tránh bị lừa bởi những dịch vụ trôi nổi bên ngoài).
- Đi Dankia: theo hướng đi xã Lát, gặp bảng “Suối Vàng” rẽ trái đi Dankia (cách Đà Lạt, 18-25km)
- Lên Lang Biang: vé xe Jeep 25.000 đồng (từ cổng khu du lịch núi Lang Biang).
- Giá bay dù lượn: 600.000 đồng/ lượt/ người Việt hay 50 USD người nước ngoài, bay có bảo hiểm.

Liên hệ:

Mỹ Linh: (090)3396923,
Duy Long: (090)3825607.
Tìm hiểu thêm về bay dù lượn:www.vietwings-hpg.com.

Du lịch, GO! - Theo SGTT

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống