Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Thursday, 27 September 2012

Tự mình trải nghiệm cảm xúc “lên đường” có lẽ là một trong những khát khao thú vị nhất dành cho “dân đi”.
Nếu là người mới, vài lưu ý dưới đây sẽ giúp bạn có một sự khởi đầu tốt đẹp.

1. Tìm hiểu thông tin qua mạng Internet. Kho tàng quý giá này sẽ đem đến rất nhiều kiến thức có lợi cho kế hoạch di chuyển của bạn, những kinh nghiệm được đúc kết từ người đi trước, tránh những rủi ro không đáng có cho hành trình.

2. Chuẩn bị đồ dùng cá nhân đầy đủ, những thứ quan trọng như giấy tờ tùy thân (CMND, hộ chiếu... ), tiền bạc, đồ đạc quý giá phục vụ chuyến đi như máy ảnh, điện thoại phải luôn được mang theo bên người, đặc biệt khi du lịch nước ngoài. Hành trang phải phù hợp với hành trình. Mỗi hành trình có một tiêu chuẩn riêng để đáp ứng các yêu cầu tối thiểu.

Ví dụ leo núi phải mang giày leo núi, không thể chủ quan mặc gì cũng được, muốn mang bao nhiêu đồ thì mang vì khi di chuyển trên núi nếu balô quá nặng, quần áo không kín đáo, dễ hỏng sẽ là trở ngại cho bạn.

3. Tuân thủ các yêu cầu của trưởng nhóm (nếu có) về việc chuẩn bị đồ đạc cũng như trong quá trình đi “phượt”; vừa đảm bảo an toàn cho cá nhân và cho đoàn; tạo mối quan hệ và hợp tác tốt giữa các thành viên trong nhóm, không ỷ lại vào cá nhân riêng biệt nào.

4. Không chủ quan với sức khỏe của mình. Chủ động chuẩn bị các loại thuốc men đặc biệt (nếu mình cần) chứ không trông chờ vào sự giúp đỡ của người khác. Nếu vấn đề di chuyển, ăn uống không phù hợp, quá sức… phải điều chỉnh cân đối ngay cho phù hợp, đừng để đến mức xảy ra chuyện mới xử lý thì không kịp.

5. Có những hiểu biết về văn hóa ứng xử tối thiểu khi đến những vùng đất mới, nếu không rõ ràng phải tham khảo ý kiến bạn đồng hành hoặc người dân địa phương.

6. Góp phần bảo vệ môi trường tự nhiên và văn hóa của điểm đến. Một trong những lời kêu gọi rất phổ biến trong cộng đồng "phượt" khi đi du lịch là “Không lấy đi gì, ngoại trừ những bức ảnh. Không để lại gì, ngoại trừ những dấu chân”.
Chúc các bạn có những chuyến đi vui vẻ.

Du lịch, GO! - Theo Dulich Tuoitre
Tìm hiểu huyền thoại về rắn hổ mây khổng lồ, không thể không đến đại ngàn U Minh Hạ.

< Ông Nguyễn Văn Thế trao đổi với PV Phạm Ngọc Dương về rắn hổ mây khổng lồ ở U Minh Hạ.

Rừng U Minh Hạ không chỉ rộng mênh mông, mà còn là nơi phát tích nhiều nhất những câu chuyện về rắn hổ mây.
Ngoài những câu chuyện mang tính huyền thoại, thì rắn hổ mây vẫn là loài vật mang tính thời sự, trong những câu chuyện đường rừng.

Khi biết chúng tôi về U Minh tìm hiểu về rắn khổng lồ, ông Nguyễn Văn Thế, Giám đốc Vườn quốc gia U Minh Hạ tiếp đón cởi mở. Ông cũng từng bỏ nhiều thời gian, công sức tìm hiểu, làm rõ về loài rắn hổ mây khổng lồ, nhưng vẫn chưa thành công. Loài vật khổng lồ này vẫn mang nhiều hơi hướng huyền thoại.

< Đại ngàn U Minh Hạ nhìn từ trên cao.

Ông đã gặp rất nhiều người được cho rằng đã chạm mặt loài rắn này. Ông Ba Hoàng, Mười Nhớt, Tư Nhớt, Hai Sanh, Ba Vinh, Hai Tây, Mười Ngọc… đều là những người nắm cả kho chuyện về rắn khổng lồ ở U Minh. Những nhân vật này đều khẳng định rắn hổ mây là loài có thật.

Ông Thế chỉ dẫn tôi tìm gặp ông Hai Tây, là thầy chữa rắn nổi tiếng, một võ sư danh bất hư truyền, lại có cả cuộc đời sống, chiến đấu trong đại ngàn U Minh, nên ông nắm rất rõ về rắn hổ mây.

Chị Nguyễn Thị Lê, tức Út Lê, sống ở ngay bìa rừng U Minh Hạ. Tôi nhờ chị dẫn đi gặp ông Hai Tây, ba chị, để tìm hiểu về rắn hổ mây. Chị bảo, bản thân chị xưa cũng gặp rắn hổ mây suốt, cứ gì ba chị. Theo chị, năm 1981, do làm ăn thất bại, vỡ nợ, bị chủ nợ truy riết, nên ba chị đã dắt mẹ con chị trốn biệt vào giữa rừng U Minh. Khi đó, Út Lê tròn 18 tuổi.

Ông Hai Tây dựng một căn nhà sàn trong rừng Vồ Dơi, nơi không có dấu chân người. Nơi đó rắn hổ mây khổng lồ tụ tập nhiều, nên chẳng ai cả gan dám ra vào ngoài ông Hai Tây. Sống giữa bầy rắn khổng lồ, nên hai mẹ con Út Lê chẳng dám ra khỏi nhà. Ông Hai Tây nuôi tới 10 con chó săn hung dữ để bảo vệ hai mẹ con. Hàng ngày, ông Hai Tây đeo dao, dắt chó vào rừng đặt bẫy, săn bắt kiếm ăn.

< Chị Út Lê kể chuyện sống giữa đại ngàn U Minh cùng hổ mây khổng lồ.

Chị Út Lê kể: “Đàn chó săn hung dữ có tới 10 con, nhưng một năm sau thì chẳng còn con nào. Cứ nghe thấy tiếng ào ào như lốc cuốn ở rừng tràm, rồi tiếng chó ăng ẳng kêu, là y rằng hắn hổ mây bắt mất chó.

Nhiều lần tui nhòm mắt qua khe cửa, thấy con hổ mây thân hơi vàng quấn trên ngọn cây. Đến sát nhà tui, nó ngóc đầu, bành mang, phùng má nhìn phát khiếp. Bọn chó săn nhà tui cũng không vừa, xông ra sủa inh ỏi. Thế nhưng, con rắn há miệng đớp ngang lưng con chó. Nó lôi chó lên tận ngọn tràm, đong đưa một lát rồi nuốt chửng luôn”.

Chị Út Lê khẳng định rắn hổ mây là loài có thật và to lớn không tưởng tượng nổi. Sống chui lủi trong rừng Vồ Dơi 10 năm trời, chị nhìn thấy hổ mây cả trăm lần. Nhưng điều lạ lùng, mà đến giờ chị vẫn không hiểu nổi, là vì sao chúng không ăn thịt người. Nếu chúng muốn, chúng có thể xơi mẹ con chị bất cứ lúc nào.

Để khẳng định hổ mây là loài có thật 100%, chị Út Lê đã không quản đường xa, dẫn tôi đi tìm ba chị, tức ông Hai Tây. Đoạn đường đến nhà ông Hai Tây chừng 15km, mà chúng tôi đi xe máy mất ngót một giờ đồng hồ. Con đường nhỏ xíu, chỉ đủ một xe đi, cứ dài hun hút.

< Tấm biển nhắc người dân coi chừng thú dữ khi vào Vườn quốc gia U Minh Hạ.

Ông Hai Tây đã 93 tuổi mà vẫn khỏe mạnh, minh mẫn. Ông vẫn hái thuốc cứu người, đặc biệt là những người bị rắn cắn. Ở vùng U Minh này, nhắc đến ông Hai Tây, chẳng ai không biết. Riêng tên thật Nguyễn Văn Đã của ông, thì lại chẳng mấy ai hay. Sở dĩ người dân vùng U Minh gọi ông bằng nghệ danh đó, vì ông to lớn như Tây, lại nổi tiếng đánh Tây ở vùng U Minh này.

Để khẳng định mình không bịa tạc về loài rắn hổ mây khổng lồ, ông Hai Tây lọ mọ vào phòng trong, lôi ra chiếc áo đính đầy huy chương. Chỉ tay vào chiếc áo trang trọng đó, ông nói một cách khảng khái: “Lấy danh dự của người lính cụ Hồ, tui khẳng định với nhà báo rằng, rắn hổ mây khổng lồ là có thiệt, chớ không phải chuyện dóc của bác Ba Phi. Rắn hổ mây là loài mà tui giáp mặt cả ngàn lần trong rừng U Minh rồi. Rừng Vồ Dầu chính là địa bàn tụ tập nhiều nhứt của hổ mây”.

Thời trẻ, Hai Tây ở nhà chăn trâu cho địa chủ. Năm 19 tuổi, gặp võ sư Trần Văn Anh ẩn tu trong đại ngàn U Minh, vị võ sư nhận Hai Tây làm đệ tử, truyền cho võ nghệ và những bài thuốc, đặc biệt là thuốc trị rắn cắn.  Giỏi võ, nên Hai Tây đi lại hiên ngang trong rừng, chẳng sợ bất cứ con gì. Năm 1945, Hai Tây tham gia bộ đội, theo những chí sĩ yêu nước hoạt động ở vùng U Minh. Khi đó, ông Hai Tây chiến đấu cùng ông Phạm Hùng.

< Ông Hai Tây và con gái Út Lê.

Theo lời ông Hai Tây, thấy Hai Tây giỏi võ, nên ông Phạm Hùng phân công bảo vệ ông Phan Trọng Tuệ. Là cán bộ căn cứ U Minh Hạ, ngang dọc trong rừng, nên không góc rừng nào ở U Minh mà ông không nắm rõ. Đất nước Hòa Bình, ông làm cán bộ ở Ban Kinh tế mới tỉnh Minh Hải. Năm 1980 ông về hưu. Ông làm ăn riêng, nhưng vỡ nợ, nên lại tiếp tục trốn vào Vồ Dơi sống thêm chục năm nữa.

Như vậy, tính ra, gần như cả cuộc đời ông gắn với rừng sâu U Minh Hạ. Vì thế, ông khẳng định rằng, ông là người chạm mặt rắn khổng lồ nhiều nhất và hiểu biết về loài rắn này cũng nhiều nhất. Theo ông Hai Tây, không chỉ gặp rắn đi săn, gặp rắn khổng lồ đang ngủ, mà ông còn phát hiện ổ rắn khổng lồ.

Hồi đó chừng năm 1960, ông mắc võng dưới rừng tràm ngủ trưa. Đang thiu thiu ngủ, bỗng tiếng khỉ ríu rít, náo loạn, rồi tiếng ào ào từ xa vọng lại. Hóa ra hai con rắn hổ mây khổng lồ đang đuổi theo đàn khỉ. Gặp ông Hai Tây, cặp rắn không đuổi theo khỉ nữa, mà thả đầu từ ngọn tràm xuống nhòm ông. Ở hoàn cảnh đó, nhưng ông Hai Tây không hề sợ hãi. Súng đeo trên vai, dao phát lăm lăm trong tay, sẵn sàng chiến đấu.

Tuy nhiên, cặp rắn này chỉ nhìn ông một lát, rồi bỏ đi. Trí tò mò nổi lên, ông Hai Tây lặng lẽ đi theo cặp rắn. Đi chừng hơn giờ đồng hồ, thì xuất hiện một ụ đất cao, với chằng chịt các loại dây leo, lá lẩu vây kín, trông như một đống rơm khổng lồ. Ụ đất ấy hõm xuống, nhẵn thín. Con rắn cái nằm khoanh tròn trong ổ, còn con đực vắt mình trên cây trông phát hãi.


< Ông Hai Tây lôi tấm áo với nhiều huy chương để khẳng định rằng rắn hổ mây khổng lồ là có thật.

Lát sau, cặp rắn này bỏ đi. Ông Hai Tây men lại gần, nhảy vào ổ rắn. Cái ổ rắn ấy có đường kính lên đến 4m, nhẵn bóng. Khả năng cặp rắn này chuẩn bị sinh đẻ, nên mới làm ổ như vậy. Tuy nhiên, tháng sau, ông Hai Tây tìm đến ổ rắn này, thì không thấy rắn đâu, cỏ cây đã mọc kín. Sau này ông Hai Tây mới hiểu rằng, do ông nhảy vào ổ rắn, để lại hơi người, nên chúng bỏ ổ đi mất.

Theo ông Hai Tây, bọn rắn hổ mây làm ổ ở nơi rất kín đáo, không có bàn chân con người, do đó, không phải ai cũng có cơ duyên thấy được ổ rắn. Ngoài ông Hai Tây, thì chỉ nghe nói có ông Tư Nhớt cũng từng được tận mắt ổ rắn hổ mây.

Những lần một mình ông gặp rắn hổ mây khổng lồ thì nhiều không đếm xuể, nhưng có một lần, không chỉ ông, mà cả trăm người được tận mắt loài rắn này. Ấy là năm 1983, rừng U Minh cháy khủng khiếp, ông cùng hàng ngàn người tham gia chữa cháy. Nhóm của ông gồm 200 người, cấp tốc phát cây, tạo khoảng cách để lửa không tiếp tục bén rộng. Khoảng trống chừng 15m đã được mở, khu vực cũng được tưới nước ướt đẫm, để lửa không bén qua.

< Sông nước rừng U Minh Hạ.

Đang trong quá trình mở đường thì từ phía rừng cháy, cặp rắn hổ mây khổng lồ trườn qua khoảng trống phát quang, trốn vào khu rừng chưa cháy. Cả trăm người có mặt đều được tận mắt cặp rắn. Nhiều người tá hỏa tam tinh vứt dao chạy thục mạng, không dám đi cứu rừng nữa.

Con to cỡ một vòng tay người lớn, con nhỏ thì bé hơn chút. Không ai biết nó dài bao nhiêu mét, vì thấy trườn mãi mà đuôi nó mới trôi qua khoảng trống. Hai con rắn vừa bò vừa thở khù khù. Tiếng khù khù vang xa, mãi sau mới biến mất. Theo ông Hai Tây, khả năng cặp rắn này chạy trốn lửa, mệt mỏi, nên mới mới bò chậm chạp và thở khù khù như thế, bởi hổ mây là loài cực kỳ mạnh mẽ, thường phóng ào ào trên ngọn tràm để săn mồi.

Còn tiếp
Phạm Ngọc Dương

Đạo sĩ ẩn tu luyện võ diệt rắn hổ mây khổng lồ (kỳ 1)
Trận cuồng phong giữa đại ngàn với hổ mây (kỳ 2)
Chuyện giáp mặt rắn hổ mây khổng lồ ở Thất Sơn (kỳ 3)
Lão kỳ nhân cả đời sống giữa bầy rắn khổng lồ (kỳ 4)
Hổ mây khổng lồ hay chuyện của bác Ba Phi? (kỳ 5)
Kiểm lâm giáp mặt rắn khổng lồ ở U Minh Hạ (kỳ 6)

Du lịch, GO! - Theo VTC New
Với người dân miền Trung, có lẽ không mấy ai xa lạ với món nhút. Trong mọi bữa cơm sẽ đậm đà thêm hương vị nếu có sự hiện diện của của món ăn độc đáo này.

“Kim chi” của người Việt

Gọi nhút là "kim chi" cũng bởi vì nhút được làm bằng cách muối như dưa muối, cà muối ở ta hay kim chi ở Hàn Quốc. Có nhiều thứ ở đây được người ta muối lên và gọi là nhút nhưng “độc” nhất ở miền Trung có lẽ là nhút mít và nhút bèn môn.

Nhút mít được làm từ quả mít băm nhỏ rồi đem muối. Mỗi nơi có một cách làm khác nhau, nơi thì muối cùng với rau ngổ, nơi thì muối với hoa chuối, có vùng lại muối với lá đậu non… Vì thế, tuy cùng là nhút mít nhưng mỗi vùng lại có một vị ngon khác nhau.

Nhút mít ngon nhất là ở Thanh Chương (Nghệ An) và được xem như đặc sản. Dân gian có câu: "Nhút Thanh Chương, tương Nam Đàn" là thế.

Còn có một món nhút mít khác được làm từ xơ của quả mít chín cũng không kém phần hấp dẫn.

Với nhút bèn môn thì được làm từ bèn của cây khoai môn có thể muối với măng tre. Cũng có thể được muối từ bèn của cây mùng (cũng là một loại cây giống khoai môn nhưng sống dưới nước). Ngoài ra, còn có đến hàng chục loại nhút khác nhau ở miền Trung như: nhút rau muống, nhút tro (được làm từ quả của cây cọ), nhút nưa, nhút dưa cải…

Nhút và con người

Làm nhút không khó nhưng để làm được nhút ngon thì cũng không hề dễ. Ngoài việc chọn nguyên liệu phải ngon thì lon, vại muối nó cũng phải được chọn lựa kĩ lưỡng (thường là bằng kinh nghiệm dân gian).

Cho dù bây giờ, nhút được nâng tầm đặc sản thì nó vẫn chẳng thể được coi là cao lương mỹ vị. Nhút chỉ là một món ăn dân dã của người nghèo bởi nó gắn liền với cái nghèo. Ngày trước, người ta chỉ ăn cơm độn với nhút, ăn nhút đến nỗi phát khiếp!

“Đồ nhút” là câu cửa miệng của nhiều người dân để mắng ai đó. Nói chung ví như nhút là hàm ý coi thường. Thế nhưng, nhút lại hoàn toàn “trong sáng” biết bao nhiêu. Khối người nhờ nhút mà lớn lên, trưởng thành.

Nhút cũng cực kỳ khó tính, chọn được nguyên liệu ngon cũng chưa chắc đã muối được nhút chứ đừng nói chi đến muối ngon. Theo kinh nghiệm dân gian, nếu kỹ thuật muối giỏi mà không "thơm tay" thì sờ vào thì coi như hỏng bét, nhút không thành nhút mà nát tươm phát mùi rất hôi, còn gọi là nhút bị hôi nước.

Ai là người miền Trung phải xa quê hễ cứ nhắc đến nhút là lại thấy nhớ nhà, nhớ quê hương. Dù là người thành đạt hay không khi về đến quê nhà ai cũng muốn được ăn nhút cho dù trước đây đã ngán đến tận cổ.

Không như dưa muối, cà muối ở miền Bắc, miền Nam, nhút ở miền Trung được muối để ăn quanh năm nên rất mặn. Từ trong câu nói ăn mặn liếm môi, nhút muối mặn để ăn được lâu, cũng là để tiết kiệm. Biết bao nhiêu hiền tài của đất nước đã lớn lên cũng nhờ nhút. Nhút đã chưng cất nên tính cách phẩm hạnh cao quý của con người miền Trung.

Cũng như nhút, con người miền Trung tuy có cục mịch, đôi khi thô lỗ nhưng bên trong mỗi con người ấy lại rất mộc mạc, chất phác, tằn tiện và… mặn mà tình nghĩa như nhút!

Cơm nhúc

Nhúc cũng là danh xưng của một món ăn dân dã khác tại miền Trung. Với những người Rục ở xã Thượng Hóa, Minh Hóa, Quảng Bình nói riêng và cộng đồng dân cư sống trên dãy Trường Sơn, bột nhúc gắn liền với quá khứ không xa.

Bột nhúcnày được làm từ thân cây đoác (loại cây họ dừa), thái mỏng phơi khô giã nhỏ, lọc sạch xơ để nấu ăn như “cơm”. Trong kháng chiến, bộ đội, du kích cũng đã từng làm loại bột đặc biệt này để ăn... Người Rục nay đã có gạo, ngô để ăn, món bột nhúc đã thực sự là quá khứ, nhưng thỉnh thoảng các gia đình vẫn làm để ăn cho đỡ nhớ mùi, để nhắc con cháu biết về quá khứ không xa của gia đình, dân tộc mình.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ báo Hà Tĩnh, Dân Việt, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống