Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Friday, 28 September 2012

Nhà báo Nam Giao trên chòi canh giữa đại ngàn U Minh Hạ.
Mặc dù tên vườn quốc gia là U Minh Hạ, nhưng trung tâm của vườn và trụ sở ban quản lý lại ở huyện Trần Văn Thời. Xưa kia, rừng U Minh Hạ rộng mênh mông, đến sát TP. Cà Mau. Nhưng quá trình di dân, khai phá, rồi hàng loạt vụ cháy rừng diễn ra trong suốt mấy chục năm, mà rừng tràm nguyên sinh co lại, chỉ còn tập trung nhiều nhất ở huyện Trần Văn Thời.

Hiện tại, theo con số mới nhất, rừng tràm vùng Cà Mau chỉ còn 55 ngàn héc-ta. Trong đó, quy hoạch Vườn quốc gia U Minh Hạ rộng hơn 8.200 héc ta, nằm ở huyện Trần Văn Thời. Trong số diện tích đó, thì vùng bảo vệ nghiêm ngặt chỉ còn 1.600 héc-ta, có tên là rừng Vồ Dơi, thuộc xã Trần Hợi.

Rừng Vồ Dơi là rừng tràm nguyên sinh ngập nước, vẫn còn tồn tại đầy đủ các loài động thực vật đặt trưng của rừng tràm, gồm heo rừng, nai, tê tê, khỉ, rắn chúa, rắn hổ mây, trăn đất, trăn hoa. Chính vì thế, những câu chuyện về rắn hổ mây khổng lồ ở địa bàn xã Trần Hợi vẫn là vấn đề mới mẻ, thời sự nhất.

Đường về hòn Đá Bạc, một bên là con sông đào thẳng tít tắp, một bên là đại ngàn U Minh với những thân tràm thẳng tắp cao ngất nghểu. Thi thoảng mới thấy một nếp nhà tạm, lợp gianh như chuồng gà, chuồng vịt ẩn hiện trong rừng.

Kênh đào chữa cháy ở U Minh Hạ.
Mấy ngày lang thang ở rừng U Minh Hạ, đặc biệt ở khu vực xã Trần Hợi, tôi thu lượm được vô số chuyện về rắn hổ mây khổng lồ. Những câu chuyện về rắn hổ mây mang hơi hướng chuyện bác Ba Phi. Từ những người nông dân chân lấm tay bùn, đến những cụ già tóc bạc cũng đều kể vanh vách. Ngoài rắn hổ mây, thì Vườn quốc gia U Minh Hạ là vương quốc của cá lóc. Cá lóc nhiều vô kể. Đặc sản của vùng này là cá lóc nướng trui. Cá lóc nướng với rượu đế tưng bừng, rồi những câu chuyện miên man về rắn chẳng bao giờ ngớt.

Ông Mười Nhớt, hiện 80 tuổi, thợ săn rắn kỳ cựu ở vùng U Minh là người gặp rắn khổng lồ rất nhiều. Nhà ông ở khu vực Cây 5. Cả thời trai trẻ ngang dọc trong rừng, rồi lại tiếp xúc với những bệnh nhân bị rắn cắn, trong đó có nhiều bệnh nhân bị rắn hổ mây tấn công, nên ông nắm được vô số chuyện về rắn hổ mây.
Anh em kiểm lâm, kể cả lãnh đạo vườn quốc gia, khi tìm hiểu về rắn hổ mây, cũng phải tìm ông để hỏi. Ông chính là kho chuyện về loài rắn to khủng khiếp ở vùng tràm ngập nước này.

Theo ông Mười Nhớt, người kể chuyện về rắn hổ mây hay nhất chính là bác Ba Phi, một tay nói dóc nổi tiếng xứ Nam kỳ lục tỉnh. Bác Ba Phi quê ở xã Khánh Hải, tận ven biển, nơi rừng tràm trùm kín. Những câu chuyện về rắn hổ mây qua miệng bác Ba Phi đã trở nên nổi tiếng và hầu hết dân cư vùng rừng rú U Minh đều thuộc nằm lòng.

Chú gấu và chú lợn rừng nhốt chung ở giữa Vườn quốc gia U Minh Hạ
Chuyện rằng, ngày xưa, trong rừng U Minh Hạ, ở khu Vồ Dơi, là nơi ẩn náu của những con rắn hổ mây khổng lồ. Không ai biết những con rắn này sống ở đây từ thời nào, nhưng từ mấy trăm năm trước, khi cha ông đến vùng đất này, đã thấy chúng quần cư ở đây.

Loài rắn này tuy lớn nhưng lại hiền lành. Chúng và con người sống hòa bình với nhau. Đất của người người sống, của rắn rắn ở, không xâm phạm đến nhau. Bọn rắn săn mồi cũng nhàn nhã. Chúng chỉ việc dựng thân mình qua ngọn cây, há miệng toang hoác. Đàn chim tưởng cây lớn, chui vào miệng đậu, làm tổ, thế là bị nuốt chửng!

Những khi no mồi, rắn nằm ngủ trong rừng, mấy bác thợ săn tò mò lén tới ôm thử, thấy chu vi vòng bụng của chúng hết ba vòng tay người lớn! Chẳng rõ có ai nhìn thấy rắn khổng lồ hổ mây tát kênh bắt cá hay không, nhưng chuyện rắn hổ mây là cao thủ bắt cá thì ai cũng kể vanh vách.

Chuyện rằng, vào mùa khô, nước ở U Minh rút dần, cá tụ vào những vũng nước trũng ở các con kênh. Bọn rắn khổng lồ bò đi tìm những đoạn kênh lúc nhúc cá. Lặn xuống vũng nước mò từng con mà ăn thì không biết bao giờ mới đủ no, nên nó quấn đầu và đuôi vào thân cây, phần thân thả võng xuống vũng nước. Bụng nó thóp lại như cái gầu, rồi thân rắn cứ thế đung đưa, tát một lúc thì cạn cả mương, tha hồ ăn cá.

Khu vực nhà lá giữa vườn, là nơi trú chân cho các cán bộ trong rừng.
Ông Mười Nhớt năm nay tròn 80 tuổi, là bậc trưởng lão ở đại ngàn Vồ Dơi, hiểu biết sâu sắc về loài rắn khổng lồ. Ngay cả cán bộ kiểm lâm, các nhà khoa học, nghiên cứu sinh về U Minh tìm hiểu về hệ động thực vật, cũng đều tìm đến ông Mười Nhớt để thu thập thông tin.

Vốn có kinh nghiệm ngót 50 năm là thợ săn rắn, nên không giống loài nhà rắn nào ở U Minh mà ông không biết. Không những thế, ông còn là thầy chữa rắn độc cắn giỏi nổi tiếng vùng U Minh, nên càng thông hiểu về rắn. Đem những câu chuyện bác Ba Phi kể về rắn tới gặp ông Mười Nhớt, nhưng ông Mười Nhớt chẳng hề cười. Ông bảo: “Tui rất buồn khi người đời nghĩ rằng chuyện bác Ba Phi kể về rắn hổ mây là bịa tạc, tiếu lâm. Những chuyện bác Ba Phi kể đều có thiệt, chỉ có điều, bác kể phóng đại lên cho vui mà thôi”.

Xưa kia, rắn khổng lồ xuất hiện ở hầu hết các vùng rừng thuộc U Minh Hạ và U Minh Thượng. Ông Mười Nhớt gặp chúng ở nhiền nơi, tuy nhiên, vùng rừng rậm rạp Vồ Dơi chính là vương quốc của loài rắn khổng lồ này, nên ông gặp chúng thường xuyên.

Rắn hổ mây không to đến mức 3 người ôm, nhưng nó cũng phải hết một vòng tay người. Theo ông Mười Nhớt, loài rắn hổ mây thường đi thành cặp. Con đực có vòng thân nhỏ hơn con cái một chút, nhưng lại dài hơn và đen hơn. Khi cặp rắn này phối hợp săn mồi, thì cả cánh rừng ào ào như cuồng phong dữ dội, khiến tất cả các loài vật trong rừng tan tác, náo loạn.

Đường tuần tra quanh rừng đặc dụng Vồ Dơi
Ông Mười Nhớt cho rằng, sở dĩ con người ít chạm mặt rắn khổng lồ, vì loài rắn này rất sợ con người. Dù chúng lớn như vậy, dễ dàng nuốt chửng con người, nhưng hễ thấy con người là chúng nằm im, hoặc chạy trốn. Bình thường, chúng thường ngóc đầu lên tận ngọn cây tràm để quan sát, hễ thấy bóng dáng con người là chúng chuồn êm. Con người chỉ có thể gặp chúng khi chúng đang nuốt mồi, hoặc ăn no nằm ngủ.

Lần cuối cùng ông Mười Nhớt gặp hổ mây khổng lồ là năm 1985, ở khu Vồ Dơi. Hôm đó thời tiết oi bức, nắng như đổ lửa, ông Mười Nhớt xách đồ nghề vào rừng kiếm rắn về bán. Trời nóng, bọn rắn mệt nằm trú trong bóng râm, nên bắt chúng khá dễ dàng. Ông Mười Nhớt lững thững đi men theo con rạch trữ nước cản lửa chống cháy để vào sâu trong rừng. Con mương đào dẫn đến tận lõi rừng Vồ Dơi. Hết con mương thì đến con đường mòn mà người đi rừng tạo thành.

Từ xa, ông Mười Nhớt thấy một khúc cây vắt ngang đường. Mấy hôm trước vừa đi qua con đường này, không thấy khúc cây nào cả, mà giờ lại có khúc cây to tướng vắt ngang đường, nên ông Mười Nhớt lấy làm lạ lắm. Tiến đến gần, ông Mười Nhớt rụng rời tay chân, mặt cắt không còn giọt máu khi phát hiện khúc cây có vảy lấp lánh, lại lên màu hơi vàng mốc. Là thợ săn rắn, nên ông chắc chắn rằng đã gặp hổ mây khổng lồ.

Biết rằng con hổ mây này đang phơi nắng ngủ say, nên ông Mười Nhớt lấy lại tinh thần. Tự dưng trí tò mò nổi dậy, nên ông nhẹ nhàng tìm hiểu về kích cỡ con rắn này. Ông không đủ can đảm thử ôm vòng tay vào thân nó như các thợ săn trong truyện bác Ba Phi, nhưng ông nhẹ nhàng lần về phía đuôi nó, xem dài cỡ nào.

Khu vực rừng đặc dụng Vồ Dơi
Lần về phía đuôi con rắn thấy an toàn, ông tiếp tục vòng lên phía đầu con rắn. Nhìn cái đầu nó nằm ngủ bành ra, ông Mười Nhớt lại lần nữa dựng tóc gáy. Sợ con rắn tỉnh dậy, táp một cái thì ông chui tọt vào bụng nó, nên ông không dám lại sát đầu con rắn. Tuy vậy, qua quan sát, ông Mười Nhớt cũng tính toán được chiều dài, vòng bụng của con rắn này.

Theo đó, thân nó to bằng cây tràm, to hơn bắp đùi người lớn và dài chừng 12m. Biết rằng, loài hổ mây thường đi theo cặp, theo đôi, sợ gặp con nữa, nên ông Mười Nhớt bỏ về thẳng, không dám vào khu vực đó bắt rắn nữa.

Sau vụ chạm mặt rắn khổng lồ ấy, phải đến hơn tháng sau ông Mười Nhớt mới hoàn hồn, tiếp tục vào U Minh bắt rắn. Chỉ có điều ông tránh xa khu vực mà ông gặp con rắn khổng lồ nằm ngủ.

Còn tiếp
Phạm Ngọc Dương

Đạo sĩ ẩn tu luyện võ diệt rắn hổ mây khổng lồ (kỳ 1)
Trận cuồng phong giữa đại ngàn với hổ mây (kỳ 2)
Chuyện giáp mặt rắn hổ mây khổng lồ ở Thất Sơn (kỳ 3)
Lão kỳ nhân cả đời sống giữa bầy rắn khổng lồ (kỳ 4)
Hổ mây khổng lồ hay chuyện của bác Ba Phi? (kỳ 5)
Kiểm lâm giáp mặt rắn khổng lồ ở U Minh Hạ (kỳ 6)

Du lịch, GO! - Theo VTC New
Mình không tin rằng có ma, hay chí ít cũng cho là chúng ta không thể thấy được thế giới bên kia khi còn sống. Vậy nhưng đi nhiều, xem nhiều... lại tích tụ khối chuyện hay hay của mình lẫn của người nên bài này tóm lược lại những chuyện thần bí trên những nẻo đường để bà con xem chơi. Chỉ xem và giải trí nhé, mình vẫn nghĩ là không có ma tuy rằng có những lúc gai ốc cũng nổi dọc sống lưng khi lang thang trên những nẻo đường hoang vắng...

Hồn ai trên cung đường tử thần đèo Hải Vân...

Nhớ lại chuyến đi của bọn mình đến Đà Nẳng vào cuối tháng 2/2012: ngoài rất nhiều địa danh đẹp mà mình nhắm đến trong chuyến này thì khám phá đường mòn trên mũi biển Hải Vân và bãi Chuối sẽ là điểm nhấn.

< Sương mù trên đỉnh Hải Vân.

Ngày thứ hai trong chuyến đi, bọn mình vượt Hải Vân và dừng chân trên đỉnh đèo trong tiết sương mù giá rét để tham quan. Sau đó qua đèo hướng về biển Lăng Cô cho đến giữa trưa thì lại trở về, qua đỉnh Hải Vân lần nữa.

Với bọn mình thì ngoài việc lên tham quan đỉnh Hải Vân xem mây ngắm cảnh thì cái quan trọng hơn nữa là bọn mình muốn khám phá những cung đường mòn rẽ nhánh khởi nguồn từ "Cua tử thần" đầu tiên (tính từ hướng Đà Nẵng đi Huế). Đây là con đường nhỏ với nhiều nhánh dẫn ra bãi Chuối (Bãi nhỏ rất đẹp ở phía Bắc chỏm mũi Hải Vân), dẫn ra mũi đỉnh đá phía biển Đông...

< Lối mòn gần cua tử thần.

Cạnh đó còn rất nhiều nhánh rẽ xuống những bãi vô cùng hoang sơ không dấu chân người tại phía Nam, những nơi mà bạn không thể tìm thấy chút gì thông tin trên mạng ngoại trừ vài hình ảnh người ta chụp được bãi Chuối được zoom gần từ trên những toa xe lửa Bắc Nam chạy ngang qua.

Tại sao lại có những con đường mòn này?
Năm 2009, địa phương lên kế hoạch tạo cung đường du lịch kéo dài từ vòng cua tử thần của đèo Hải Vân ra tận mũi đá biển ngoài cùng. Ngoài con đường chính cũng sẽ có những nhánh rẽ vòng vo xuống các bãi biển hoang vu đã kể trên, mục đích mở rộng điểm tham quan những cảnh tuyệt đẹp dành cho khách du lịch.

< Trên đỉnh ngọn đồi hoang dại.

Con đường được thi công ngay sau đó vài tháng, đến tháng 4-2010: trong khi điều khiển xe múc để làm công trình đường du lịch xuống bãi Chuối (phần đất thuộc địa phận Lăng Cô - Phú Lộc - Huế) thì do trượt đá nên chiếc xe thi công rớt xuống vực sâu hơn 450m, hai công nhân điều khiển xe múc gồm lái chính và lái phụ đều thiệt mạng.

Do vực sâu, đất đá phủ lớp dày nên việc tìm kiếm thi thể nạn nhân rất khó khăn. Lần ấy: thầu công trình phải nhờ ông Nguyễn Bừa (người rất gắn bó với đèo từ bao năm qua: ông chăm sóc các miếu thờ trên đây, vá và sửa xe cho khách trên đèo...) buộc dây vào gốc cây rồi cùng nhiều người khác bám xuống vực để tìm kiếm người xấu số.


< Nơi tập kết thi thể nạn nhân với vài chân nhang còn màu đỏ.

Cả đoàn đào bới mãi đến khuya mới xong, hai thi thể nát bươm rơi vương vãi khắp nơi được ông nhặt đủ, gói gém cẩn thận rồi đem lên để người nhà đến nhận đem về quê mai táng. Bây giờ, tại đây vẫn còn dấu tích nơi tập kết những mảnh xác của hai người công nhân này với những chân nhang còn lưu vết tích.

Có lẽ từ tai nạn khủng khiếp trên nên con đường du lịch bị bỏ dở nữa chừng mà không biết bao giờ mới được thi công tiếp tục. Do vậy, đường vào còn ngổn ngang đất đá, rất khó khăn khi di chuyển kể cả bằng xe gắn máy nên chạy được một đoạn thì bà xã xuống xe cho an toàn. Vậy là mình chạy xe đi trước, khá xa cho đến lúc mất hút.

< Lối quanh co đi bãi Chuối.

'Nửa kia' đi một hồi rồi nhìn trước chả thấy xe mình nữa, giữa trưa vắng lặng - cô ấy bước chân lạo xạo trên đá nhưng lại nghe như có tiếng ai đi sau lưng, ngoáy lại nhìn thì hoàn toàn không có một bóng người... Vậy nhưng cứ bước một đoạn thì lại nghe như có tiếng ai đó đang dõi theo! Thế là 'nửa kia' nổi gai ốc, bước vội! Cứ như vậy cho đến khoảng hơn 20 phút sau mới đến chổ mình dựng xe. Mà tới rồi cũng chả thấy mình vì mình đã leo lên đồi trên kia rồi. Đỡ cái là trên đó nhìn xuống thấy nên vội xuống đón, bà xã thì lặng thinh không nói gì - chắc sợ bị cười là nhát.

Ở đây xin mở ngoặc ra một tý: 'nửa kia' của mình chưa hẳn là người nhát ma đâu. Cô ấy có tính cách 'siêu phượt' từ xưa nay: đến những nơi có cảnh đẹp thiên nhiên, dù không bóng người (bọn mình thích những chốn hoang vắng này) nhưng xuống xe là bước liền - đi đến những ngóc ngách thoạt trông cứ như không thể nào đến được... và đa phần mình phải lót tót theo sau vì còn vướng chiếc xe. Chuyến này lại có chuyện sợ ắt hẳn là có lý do.

< Mình trên đỉnh Ải Vân Quan.

Một điều kỳ quái khác: lên đồi rồi thì tháo găng tay che nắng ra và đặt trên túi đeo vai để trên tảng đá. Thoải mái đôi tay thì mới có thể uống nước, mở máy dò bản đồ hay chụp ảnh. Hồi sau do bớt nắng nên mình bỏ luôn 2 đôi găng vào túi đeo vai, không mang lại nữa.
Đến chừng về, bọn mình chạy ra gần đến ngách cua tử thần đèo Hải Vân thì 'nửa kia' chợt nhớ đến đôi găng tay nên kêu dừng xe lại xem có quên không. Rõ ràng khi mở túi, cả hai đều thấy đôi găng da đen của mình, đôi găng nâu nhạt của bà xã trong đó (đủ đôi nhé), tức là không quên.

Chạy về núi Sơn Trà rồi chuẩn bị lên núi bằng ngõ đường Yết Kiêu: lúc này nắng nhiều nên bọn mình lại lấy găng tay ra xài thì bấy giờ chỉ còn... 3 chiếc. Đôi da đen của mình thì đủ cặp, đôi nâu nhạt của 'nửa kia' chỉ còn một chiếc...

Mình không nghĩ đến chuyện ma quái nên cho rằng cả hai đều... lẩn thẩn dù cái này rất vô lý do bọn mình đã thấy rõ rành rành mà. Bà xã thì suy: vong hồn người nào đấy chết uẩn khúc trên đỉnh Hải Vân đã... giữ lại một chiếc găng do mình không làm hết tròn ý nguyện trước chuyến đi...

Lạnh sống lưng tại Bình Tiên

Trong chuyến đó: bọn mình đến Mỹ Thanh vào lúc 4h sáng. QL1A vắng teo, không bóng ngưới - đường vào Bình Tiên tối thui nên đến khi trời le lói ánh bình mình thì bọn mình mới chạy vào bãi biển hoang, sau đó thuê phòng tại nhà nghỉ Đại Huy.

< Bình minh đầu tiên tại Bình Tiên.

Bình Tiên ban ngày đã vắng, đêm còn vắng hơn. Biển thì không dám ra ban đêm vì đường nhiều dốc đứng lại tối om, vậy nên cứ tầm 7h là bọn này lại chạy ra QL để uống cà phê hay ăn tối tại vài quán hiếm hoi ngoài ấy (tầm 6h là chợ Mỹ Thanh dẹp hết rồi).

Một lần ăn ở quán thịt dê ngoài QL xong thì lấy xe chạy về nhà nghỉ. Hơn 9h đêm, đường vào Bình Tiên không bóng người, tối đen vì hoàn toàn không có đèn đường. Ra vào không biết bao nhiêu lần trong suốt mấy ngày qua nên mình muốn thông thuộc cả mấy cái ổ gà trên con đường nhỏ ngoằn ngoèo. Hơi men là ngà do mấy chai bia hồi nãy uống ngoài quán, trong ánh đèn chiếc Win leo lét: mình thấy rõ một bóng người cách vài mươi thước phía trước. Mình giảm ga phòng tránh đụng phải người ta do trời tối lắm, vậy nhưng thật kỳ lạ, mình cứ chạy hoài vẫn không thấy đến được vị trí đó trong khi người ấy vẫn đứng thẳng, tay đưa ngang như muốn chận xe lại.

Vậy là mình dừng xe, bà xã hỏi gì vậy thì mình chỉ về phía trước. Thoáng chốc thì bóng bổng lù lù tiến lại gần và... biến mất ngay khi một chiếc xe gắn máy khác chạy qua chổ bọn mình. Khỉ thật, cái bóng đó chính là bóng mình, do xe phía sau chiếu đèn pha nên in hằn lên vách cây bụi dày đặt hai bên đường!

< Ngõ quanh co vào Bình Lập.

Hai hôm sau, bọn mình đi bộ trước nhà nghỉ hóng gió đêm. Trong ánh đèn leo lét của nhà trọ hắt ra: bọn mình thấy một chị phụ nữ loay hoay đề máy chiếc xe nhưng không chạy được, cứ vào số là tắt máy. Hỏi chị ấy đi đâu thì biết chị ta vào Bình Lập. Xe trục trặc thế này mà phải lên xuống những con dốc kinh khủng trong đó thì rất nguy hiểm, vậy nên bọn mình khuyên chị nhờ điện thoại trong nhà trọ gọi người nhà ra đón về.

Gọi nhưng không có ai bắt máy nên nửa kia kêu chị ấy gởi xe hư tại nhà nghỉ để mình chở về nhà. Chẹp, đường vào Bình Lập ban ngày chạy còn khiếp vì các dốc cua thì đêm tối này là sao dám đi. Vậy nên chị ta đề nghị mình chở ra phía ngoài, hướng QL để ghé nhà người thân nhờ chở về.
Gió lạnh vi vu, màn đêm bao trùm khắp chốn - chỉ nhìn thấy loáng thoáng con đường phía trước qua ánh đèn lù mù của chiếc Win... và dĩ nhiên cũng không một bóng người.

Chị ta bắt chuyện trước, nói về hư hỏng kỳ lạ của chiếc xe... rồi hết chuyện thì im lặng. Mình muốn xóa tan sự tĩnh lặng trong đêm nên nối tiếp câu chuyện bằng chủ đề về những con đường trong Bình Lập, chúng thật khó đi... nhưng không có câu trả lời khi mình đặt câu hỏi. Chạy qua ánh đèn duy nhất tại quán phở bò: cái bóng mình loánh thoáng trên những cụm cây ven đường lộ rõ chỉ có... mình và chiếc xe, hoa mắt chăng? Đã chở người lạ, lại là phụ nữ thì dừng lại trong đêm tối cũng ngại - câu chuyện dở dang khi nãy vẫn chưa có người trả lời... Bóng chiếu kỳ lạ trên khiến mình lạnh sống lưng, đang chở... ma à?

Hơi hoang mang trong lòng, cứ ngỡ như sắp có một cánh tay lạnh giá choàng qua rồi... bóp cổ... thì tiếng chị ta chợt vang lên phá tan sự im lặng: Đến rồi anh ơi, buồn ngủ quá! Mình dừng xe cho chị ấy xuống và vào căn nhà ven đường. Đạp máy chạy về nhà nghỉ, đường vẫn tối đen không bóng người nhưng... bây giờ chạy một mình thật... sướng, không có gì phải lo!
Vậy là có lẽ chị ta buồn ngủ nên không nghe lời mình hỏi, không trả lời. Còn bóng 'một mình ên' loáng thoáng có lẽ do mình... trông gà hóa cuốc, he he...

Chuyện về đèo ĐăkSong (còn gọi là ngã ba Rừng Lạnh)

Con đường Quốc lộ 14 đoạn Đăkmil đi ĐăkrLap, khi chạy qua đoạn Rừng Lạnh, ĐăkSong có mấy khúc cua rất gắt. Tầm nhìn hẹp, dốc như đèo nhưng đường rất đẹp, láng mịn. Lái xe chạy qua đó vào ban đêm mùa khô rất hay gặp sương mù. Sương mù ở đây dày đặc, trôi cuồn cuộn, nhiều lúc sương mù suốt cả ngày. Hai bên đường đèo là đồi trồng cà phê, thi thoảng có đoạn mọc toàn thông Đà Lạt.

Năm 1996, thời điểm tháng nào tôi không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ rằng tại khúc cua ngay gần cổng đồn Biên Phòng ĐăkSong gần chỗ ngã ba đường 14A gặp đường 14C (đường HCM) xảy ra vụ tai nạn giao thông kinh hoàng: Một chiếc xe Hyundai 24 chỗ chở 26 người từ Sài Gòn lên Ban Mê Thuột đâm chính diện vào chiếc Deawoo khách 54 chỗ chở hơn 50 người đang từ BMT về Sài Gòn. Chiếc xe 24 chỗ chạy với tốc độ khoảng 70km/h chui gọn vào gầm chiếc 54 chỗ. Hậu quả là chiếc Hyundai bẹp lép, chùn cả "xương sống" xe, hơn 20 người chết tại chỗ. Xác người đặt dọc lề đường đắp chiếu thành hàng dài! Vụ tai nạn này đã đăng trên các phương tiện thông tin đại chúng suốt gần 1 tuần sau.

Khoảng thời gian sau, ngay bên lề đường nơi xảy ra tai nạn, người ta xây một ngôi miếu thờ nho nhỏ, từ ngoài đường vào miếu, người ta trồng hoa loa kèn màu đỏ tía và lấy những chiếc ghế đệm của xe 24 chỗ còn vương vết ố máu người đặt dọc lối đi. Xác chiếc xe 24 chỗ được kéo vào ngay cạnh miếu phủ bạt và mắc một bóng điện bên trong, đêm được thắp sáng bằng điện ắc quy... Bàn thờ luôn nghi ngút khói hương và lại được thắp sáng bằng hai ngọn điện đỏ lừ.

Tháng 11 năm 1998, tôi từ Buôn Ma Thuột lái xe về SG. Trong màn đêm sương giăng giăng hơi mờ mờ, mùa khô gió hun hút thổi và lạnh lẽo, vừa vượt qua khúc cua, nhìn ra đằng trước: Chiếc xe bị tai nạn được thắp sáng bằng điện, hắt bóng ra là một hàng hình nhân mặc quần áo xanh đỏ dựa lưng vào thành xe, mâm hoa quả cúng nghi ngút khói hương đỏ lờ mờ.

Hôm ấy chắc là ngày dân họ cúng bái miếu thờ. Cảm giác của tôi lúc ấy thấy rờn rợn và tự dưng muốn chạy thật nhanh qua đó, chạy gần tới nơi tôi bỗng rùng mình vì thấy bó hương bỗng cháy bùng... phần phật lửa...

Nguyên tắc của lái xe đường QL 14 là bất cứ lúc nào chạy qua ngôi miếu thờ này đều phải bấm 3 tiếng còi như là một lời chào những oan hồn chết đường chết chợ đang ngồi trên những chiếc ghế đệm còn vương vết máu ngắm hoa loa kèn màu đỏ tía...

Còn tiếp
Bóng ma trên những con đèo (P2)

Du lịch, GO! + Tổng hợp

Thursday, 27 September 2012

Sân bay Liên Khương.
Có ai đó đã từng nói, nếu đến Đà Lạt từ thành phố Hồ Chí Minh mà đi bằng đường hàng không thì mất đi một phần nửa thú vị. Nhưng không thể khác, tôi đến với xứ ngàn hoa lần này chính bằng con đường “mất đi một nửa thú vị” ấy.

Chỉ chừng hơn nửa giờ đồng hồ sau khi xuất phát từ Sân bay Tân Sơn Nhất, cô tiếp viên hàng không trên chuyến bay của Việt Nam Airlines đã “ra thông báo” rằng quý khách về chỗ ngồi của mình và thắt dây an toàn, dựng thẳng lưng ghế, gấp bàn ăn… máy bay của chúng tôi đã giảm độ cao để chuẩn bị hạ cánh.

Một chút xíu thôi sau lời thông báo ấy chiếc máy bay to đùng với sức chứa cả mấy trăm hành khách đã lăn bánh sàn sạt trên mặt đường băng phẳng lỳ.

< Đường cao tốc từ Liên Khương lên TP Đà Lạt.

Liên Khương-sân bay tuy chưa có chuyến bay nào cất hoặc hạ cánh ở đây đi hoặc đến từ ngoài xứ Việt, nhưng họ bảo đó là sân bay quốc tế. Mà cũng đúng, đã là lần thứ ba tôi có dịp đi và đến, quả là sân bay này “quốc tế” là chính xác. So với Buôn Ma Thuột và Pleiku thì Liên Khương của Lâm Đồng xếp vào loại đàn anh về mọi nhẽ.

Chừng ba mươi phút trên đường “không cao tốc” song song với một con đường khác, (người Lâm Đồng bảo con đường từ Liên Khương về Đà Lạt là đường cao tốc) chúng tôi đã ngút tầm mắt trong thành phố ngàn hoa và ngàn thông vốn đã từng được mệnh danh về kiến trúc là một “Paris nhỏ” từ những năm 30 của thế kỷ trước mà cho tới ngày nay khi so sánh về chuyện kiến trúc của đô thị trên cao nguyên này với Pleiku, nhiều người còn cho rằng Đà Lạt đúng là một “Paris thu nhỏ”, còn Pleiku thì...

Anh Long tài xế của báo bạn Lâm Đồng chốc chốc lại giải thích cho tôi về một chuyện nào đó mà tôi cho là lạ, chẳng hạn như một loài hoa đỏ thắm bên đường là loài gì, hoặc hoa hồng với đủ sắc màu trồng trên dải phân cách mà chẳng ai phá phách, hay chuyện đường phố, vỉa hè của nội thành luôn sạch bóng, rồi lại những “con phố khách sạn”, những điểm đến cho du khách và ở đây lại chẳng có đèn đỏ, vàng, xanh chi cả tại những ngã ba, ngã tư mà giao thông vẫn trật tự… bằng sự nhiệt thành và hào hứng với sự tự hào với khách xa về xứ sở của anh.

Nhiều lần đến Đà Lạt, nhưng chẳng lần nào thỏa thích bởi luôn bị áp lực vì công việc, vì họp hành; lần này cũng thế, tôi đến đây tuy sớm hơn vài ngày so dự định từ một cuộc họp sau đó là… 3 ngày nhưng thời gian với tôi vẫn quá ít. Đích thân Chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh nhà-Lê Văn Tòa làm hướng dẫn viên, chỉ trong hai ngày cưỡi ngựa xem hoa-cụm từ này hoàn toàn chính xác ở vế sau là ngựa thì có nhiều nhưng không cưỡi, còn hoa thì… xem cả mấy ngày vẫn chưa hết-tôi đã có thêm một phần hiểu biết về xứ ngàn hoa yêu quý và lãng mạn này.

Một “tổ hợp điểm đến” khi được đến nơi này có thể nói chẳng đâu có thể bỏ qua được, bởi mỗi nơi có cái riêng của nó, nào cả một “hệ thống” thác và hồ, và trùng điệp núi non với ngút ngàn thông, rồi những dinh thự cổ xưa, những ngôi chùa huyền bí, linh thiêng... Đêm xuống, “chợ âm phủ” cũng là nơi không thể không chiêm ngưỡng; một đồng nghiệp chủ nhà cho hay, bây giờ chợ này đã được cách tân, hiện đại và sáng đèn thâu đêm, không còn “âm phủ” như xưa nữa nhưng nó vẫn có cái riêng của “âm phủ” mà người mới đến không thể giải thích.

Với mấy đĩa ngao, sò, ốc, hến luộc lên và vài chai rượu hoặc bia đặt ngay trên chiếc bàn con con trên vỉa hè của phố chợ dưới cái se se lạnh của đêm rừng bạn có thể cùng cả nhóm cũng “thâu đêm suốt sáng” mà chẳng thấy ngán chút nào. Nơi mấy anh em chúng tôi “ngự” trên đầu là tán cây phượng tím, loài cây chỉ duy nhất có ở xứ ngàn hoa này, cô chủ quán giải thích với khách mới là… “lạ ghê ấy, phượng mà ra hoa tím thì chỉ Đà Lạt mới có”.  “Trời ạ, giải thích thế đố ai biết được là gì, nhưng thôi chuyện ấy báo chí đã nói rồi, biết cả rồi, đừng làm khó cho cô chủ, hãy tập trung vào… chuyên môn đi”-một anh bạn trong nhóm lái câu chuyện về phượng tím sang chuyện “chuyên môn” làm cả hội bất ngờ nhưng thú vị.

Và nữa, đêm xuống, một không gian nhạc Trịnh, một địa chỉ của nghệ thuật cồng chiêng của chính người bản địa làm nên, một XQ Sử Quán thâm trầm lắng đọng và bí ẩn với những bức tranh thêu nghệ thuật từ những bàn tay điệu nghệ của các cô gái (và họ cũng chính là những bức tranh nghệ thuật độc đáo) mà chẳng đâu có được… Những nơi ấy đã làm chúng tôi chứng kiến hết sự lạ lẫm này đến chuyện mới mẻ kia, thật thú vị khi được hòa mình vào những không gian như thế!

Cái nắng ui ui, nắng mà như không nắng ấy của một ngày Đà Lạt vào giữa hè thật lý thú cho những ai có đầu óc lãng mạn. Một buổi trưa muộn bên đồi của Thung lũng Vàng, anh bạn đồng nghiệp già của tôi mải mê săm soi ngắm nghía từng thảm hoa, từng góc rừng lúp xúp mà quanh nó là những thảm xanh mươn mướt của một loài cỏ dại và thì thầm mơ ước-hay nuối tiếc gì ấy về một thời trai trẻ xa xưa… Tôi chợt chạnh lòng về một lớp cha anh thuở trước: Chiến tranh và gian khổ của thời hậu chiến đã cướp đi không một chút tiếc thương tuổi trẻ của họ.

Phía xa, từng tốp bạn gái trai trẻ trung xinh xắn đang nô đùa bên nhau như một đối nghịch, tưởng có điều phản cảm, nhưng không phải thế, được và mất là quy luật bù trừ, cái quy luật ấy có lẽ ngàn năm vẫn thế! Ông chủ của Thung lũng Vàng Nguyễn Đình Dũng đã chờ chúng tôi từ rất sớm, vài món nhậu đơn giản “của nhà” đã được sắp ra ngay tại cửa hàng bên đồi hoa của anh. Bức tranh Thung lũng Vàng được anh “chú thích” kỹ càng, chi tiết.

Theo anh, đó là một nơi khách xa khi đến Đà Lạt không thể không ghé thăm, bởi vì đến đây là tìm về xứ sở của bát ngát đồng quê với những thảm cỏ xanh rờn, non tơ với mặt hồ mênh mông, với rừng thông thơ mộng, với không khí trong lành, vậy mà đường từ phố đến chỉ chừng hơn chục cây số uốn lượn quanh co theo những triền đồi và rừng thông cổ thụ vút cao ngút ngàn tăm tắp xa xăm… Mới hình thành và đưa vào danh mục khai thác cùng với cả trăm điểm đến khác của Đà Lạt, mà theo anh Nguyễn Đình Dũng, “thung lũng” của anh mỗi năm đã đón một phần mười số người đến Đà Lạt-bốn trăm ngàn lượt khách.

Chưa lý tưởng, nhưng đã là thành công của Thung lũng Vàng không ngoài mong đợi. Quả là ông Yersin có biệt tài chuyên tìm ra những nơi “đặc biệt” cho hậu thế. Hơn một trăm năm trước, bác sĩ-nhà thám hiểm này đã thốt lên khi đặt chân tới xứ mù sương, quanh năm mây phủ ở trên độ cao trên 1.550 mét so mặt nước biển rằng “… khi bước ra khỏi cánh rừng thông một cảnh tượng thật khó quên hiện ra. Trước mặt tôi lô nhô những ngọn đồi của một cao nguyên rộng lớn và quang đãng…

Không khí mát lạnh xóa tan mọi nỗi mệt nhọc, tôi chạy lên các ngọn đồi reo vui như một cậu học trò…”-và suối Vàng (Thung lũng Vàng ngày nay), con suối mang đầy phù sa màu vàng cùng một loại sa khoáng có màu ánh bạc lấp lánh theo dòng chảy có điểm xuất phát từ chân dãy Langbiang cao ngút ngàn chìm trong mây và bốn mùa phủ dày sương tuyết, cũng chính là nơi “đặc biệt” trong “chùm” khám phá của bác sĩ Yersin!

Trong khi trên một số tờ báo ở phía Nam đang nói về sự mất mát quá nhiều về những danh lam thắng cảnh của Đà Lạt, nào thác Cam Ly và Prenn ô nhiễm nặng nề, hồ Than Thở cũng ở vào tình trạng báo động, đặc biệt là “thiếc tặc” đang phá tan Thung lũng Tình yêu…, thì Thung lũng Vàng còn đang là nơi đến lý tưởng của mọi người khi đặt chân đến xứ ngàn hoa-kết lại câu chuyện giữa khách và chủ, anh bạn già của tôi khẳng định điều ấy.

Du lịch, GO! - Theo Bích Hà (baoGialai), dulichgo

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống