Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 13 February 2013

Đã thành truyền thống, Tết của người Mông không thể thiếu ba món là rượu, thịt và bánh ngô. Bếp của người Mông luôn đỏ lửa trong ngày Tết, lễ cúng giao thừa trong đêm 30 không thể thiếu con lợn sống hoặc con gà sống.

Cuộc sống thay đổi và ngày càng phát triển, đồng bào đã có nhiều gạo hơn để sử dụng trong sinh hoạt hằng ngày, nhưng món ăn làm từ ngô vẫn là thú ẩm thực có ý nghĩa tâm linh trong đời sống tinh thần của bà con. Có nhiều loại bánh được làm từ bột ngô, nhưng với đồng bào Mông cư trú trên địa bàn Sính Lủng, Thài Phìn Tủng, Vần Chải, Sủng Trái thì bánh láo khoải (còn có cách gọi khác là lức khoải hay rớ khoải) từ bột ngô là thứ không thể thiếu để ăn Tết.

Do truyền thống định cư kiểu đồng tộc, dòng họ, mỗi dịp xuân về đồng bào lại cùng nhau làm chung một mẻ bánh láo khoải to để dành ăn cho hết tháng giêng.

Chiều cuối năm rét mướt trên mảnh đất cao nguyên lộng gió. Thấy tôi tò mò, cánh đàn ông cả cười mà bảo: “Bánh này không làm thường xuyên đâu, chỉ làm ăn chơi vào dịp Tết thôi, cái người Kinh mày ở lại đến tối rồi ăn thử bánh láo khoải của chúng tao nhé… Để xem cái Tết của người Mông thế nào”…

Ngô được thu hoạch tầm tháng 8 âm lịch hằng năm, bóc bỏ lớp vỏ ngoài, để lại một lớp vỏ mỏng rồi đưa lên gác bếp bảo quản hay treo lên chái nhà. Tách hạt xay thành bột nhỏ, sàng bỏ mày và vỏ rồi đem ngâm nước khoảng 5-6 giờ, lấy bột ra để cho ráo nước rồi đồ lên cho chín.

Ngô được xay bằng cối đá, đồ ngô hai lần trên chảo gỗ, khi đồ lần một phải chú ý thời gian để bột ngô tơi và không dính vào nhau, sau khi làm tơi và để nguội mới cho vào đồ lần hai để bột ngô chín kỹ.

Bột ngô đã chín này sẽ được những người đàn ông có sức vóc trong gia đình đập nén trên bàn đá, nặn thành hình bầu dục, dài khoảng 15-20cm, dùng mỡ trộn với mật ong bôi đều trên bề mặt bánh.

Để chuẩn bị làm các loại bánh từ bột ngô để dành ăn Tết, các hộ sẽ thay phiên nhau làm cả ngày, phân công mỗi người mỗi việc. Bột ngô đã chín nên bánh làm xong có thể ăn ngay.

Nếu chưa ăn, đồng bào sẽ bảo quản bằng cách thả vào ngâm trong nước lã, một tuần thay nước một lần, để hàng tháng trời mà bánh vẫn không bị mốc, nứt hay vụn ra. Khi nào cần sẽ vớt bánh láo khoải lên và chế biến để dùng. Bánh có thể thái mỏng và nướng trên than củi, cũng có thể thái chỉ, nấu với đường ăn rất mát, nước dùng như nước bánh trôi, hoặc nấu với quả đậu Hà Lan, cho thêm muối, mỡ động vật vào giống như nấu canh.

Đám trẻ nhỏ hớn hở chạy quanh sân nhà, tay cầm bao lì xì đỏ chói, náo nức chờ được ăn bánh láo khoải. Hình như mùa xuân đang nhẹ nhàng bước qua bờ rào đá, qua cái ngưỡng cửa cao và làm ấm sực cả căn nhà bên bếp lửa hồng đang nướng những mẻ bánh láo khoải đầu tiên…

Du lịch, GO! - Theo TuoitreXuan, internet
Bình Phước là một tỉnh nằm phía Bắc Đông Nam bộ, giáp đại ngàn Tây Nguyên. Bình Phước có nhiều danh lam, thắng cảnh nổi tiếng. 

Trong đó có trảng cỏ Bù Lạch, thác Voi thuộc địa bàn xã Đồng Nai, huyện Bù Đăng là nơi còn giữ lại nhiều nét hoang dã từ ngàn xưa. Nếu đi Bình Phước mà chưa đến trảng cỏ Bù Lạch, thác Voi là coi như chưa đến đây vậy.

< Trảng cỏ Bù Lạch.

Từ TP.HCM xe đi trảng cỏ Bù Lạch mất khoảng 4 tiếng. Xe sẽ đi qua ngã tư Bình Phước, quận Thủ Đức, gặp quốc lộ 13 chạy thẳng đến thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương.

Từ đây, xe đi theo quốc lộ 13 đến ngã tư Sở Sao, rẽ vào đường ĐT741 qua Phú Giáo đầy nắng gió, đến Đồng Phú mà muốn cháy da người, lên trên nữa gặp Đồng Xoài như rực lửa. Từ ngã tư Đồng Xoài, tỉnh Bình Phước, vượt qua quốc lộ 14 để đến thị trấn Đức Phong, huyện Bù Đăng.

Qua khỏi thị trấn Bù Đăng vài cây số sẽ gặp ngay một tấm bảng chỉ đường đi khoảng 20 cây số là đến trảng cỏ Bù Lạch. Mặc dù đoạn đường không xa, nhưng xe phải vượt qua nhiều đoạn rất khó đòi hỏi tay lái phải chắc, tinh thần phải vững, bởi phải băng qua suối, leo qua dốc, vượt qua cầu đầy chông chênh hiểm trở.

Đường đi ngày càng dốc và nhỏ lại, một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Xe sẽ phải vượt qua đoạn đường mà nhiều lúc lắc lư, nếu không phải tay lái giỏi thế nào cũng có người lo lắng hỏi là liệu xe có đi được nữa không, hay là quay trở ra.

Cuối cùng thì xe cũng đến được trảng cỏ Bù Lạch. Bước ra khỏi xe, sẽ thấy một bầu trời đầy cỏ hoang dại. Nhìn cỏ, rồi đi trên cỏ, bạn không nhịn được đành phải thốt lên trảng cỏ Bù Lạch đẹp như cỏ đồi Cù ở Đà Lạt, nhưng cỏ ở đây rất hoang dã bởi tính tự nhiên của nó.

Theo quy hoạch, đây là khu du lịch sinh thái trảng cỏ Bù Lạch do Ban quản lý các dự án ngành Văn hóa - Thể thao và Du lịch tỉnh Bình Phước làm chủ đầu tư. Dự án có tổng diện tích 450 ha, gồm 4 trảng cỏ và 1 hồ chứa nước.

Đến nay, Ban quản lý dự án đã hoàn thành khảo sát, cắm mốc phục vụ lập quy hoạch. Dự án bao gồm 2 khu: khu A gồm 3 trảng cỏ với tổng diện tích 370 ha được bố trí làm khu du lịch sinh thái, vui chơi giải trí, khu nghỉ dưỡng và kết hợp với khu phim trường. Khu B gồm 1 trảng cỏ và khu vực thác Voi với tổng diện tích 80 ha được bố trí làm khu du lịch sinh thái văn hóa và làng nghề truyền thống.

Tuy nhiên, đó chỉ mới là quy hoạch. Hiện tại, bạn đến đây sẽ chỉ thấy trảng cỏ với cỏ, nó chưa bị tác động nào từ con người. Loài cỏ lạ, chưa biết tên, vẫn phát triển mạnh mẽ, từng cây cỏ đan xen vào nhau như dệt nên một thảm cỏ chạy xa tít tận chân trời. Chỉ có cỏ và cỏ, không một loài cây nào khác sống trên trảng cỏ.

Cứ thế, trảng cỏ kéo dài đến tận bìa rừng và hồ nước thiên nhiên giáp với bên kia rừng quốc gia Cát Tiên của Đồng Nai và Lâm Đồng. Đi chân trần trên trảng cỏ thấy mềm mại lạ lùng. Chạy chân trần trên trảng cỏ mới cảm nhận được hết một cảm giác lâng lâng dưới đôi bàn chân.

Chơi mãi với cỏ đến một lúc bụng đói, miệng khát bất chợt giật mình vì nhìn xung quanh không thấy một bóng người, bóng nhà. Trảng cỏ hàng nghìn năm nay vẫn vậy, không có ai sống xung quanh trảng cỏ. Cây cối không mọc được trên trảng cỏ. Chỉ có cỏ mới sống được với cỏ. Cỏ sống theo bốn mùa trong năm. Mùa xuân cỏ xanh biếc. Mùa hạ cỏ vàng rực. Mùa thu cỏ kết hạt. Mùa đông rụng xuống theo gió cuốn đi để kết nối thêm cho trảng cỏ rộng ra, dài thêm...

Bụng đang đói, miệng đang khát mà quay trở ra thị trấn Đức Phong để tìm cái ăn thì sao chịu nổi. Đành phải lang thang đi tìm lá díp, đọt mây bên trong cánh rừng xung quanh trảng cỏ.

< Một góc thác Voi.

Ngày xưa, nếu thấy trên trảng cỏ có dấu chân tê giác thì y như rằng lá díp, đọt mây đang xanh tốt trong rừng bao quanh trảng cỏ. Bởi, loài tê giác rất thích ăn lá díp, đọt mây. Hái một nắm lá díp xanh tốt đem xào với một gói mì tôm sẽ trở thành món ngon không đâu có được. Tiện tay, ngắt ít đọt mây non tơ rồi đem nướng với cỏ khô. Ngọn lửa cháy bùng lên lém vào đọt mây bốc lên một mùi ngọt lịm. Ăn lá díp, nhai đọt mây, sẽ cảm nhận ngay vị đắng không giống vị đắng nào trên cõi đời này, cảm giác ngất ngây, hoang dã.

Sau một ngày chơi với trảng cỏ Bù Lạch rồi du khách cũng phải đến một nơi để tắm, để ngắm và để thả hồn về những chuyện của ngày xưa, mà giờ đây đã trở thành truyền thuyết. Thác Voi cũng như trảng cỏ Bù Lạch cùng chung địa bàn xã Đồng Nai, huyện Bù Đăng. Chung quanh thác có nhiều tảng đá to, rộng phẳng lì, xưa kia là nơi để đàn voi về uống nước, nô đùa dưới thác. Vào những ngày hè, thác nước nhỏ, ước cao hơn 10 m và rộng 8 m, trong khi từng đàn voi hàng chục con lại tranh nhau về uống, tắm và chơi đùa. Chuyện gì đến đã đến. Những đàn voi mạnh khỏe hơn, đông hơn đã đẩy đối thủ rời đi xa, nhưng đã để lại xác của kẻ chiến bại, lâu ngày xác voi được đàn mối rừng đùn đất lên trở thành những đồi đất nhô cao.

Cư dân sống chung quanh thác Voi và trảng cỏ Bù Lạch có 2 món đặc biệt mà du khách đến đây phải thưởng thức cho bằng được. Đó là đọt mây rừng và lá díp. Ăn đọt mây rừng trị nặng bụng, giải độc rượu, chữa đầy hơi, trướng bụng. Đọt mây có thể xào lên ăn hoặc đem nướng sẽ có vị bùi bùi, giòn mà không dai. Lá díp là một loại lá rừng mọc trong rừng rậm hoang sơ. Thân cây lá díp nhỏ, lá dài, thon hình bầu dục. Là một loại lá rừng có đọt non màu hơi đo đỏ, dưới cuống lá có màu xanh, khi đem nấu chín có vị dẻo, ngọt và bùi.

Ngày nay, sau khi đi dạo một vòng quanh hồ, du khách sẽ được ghé vào căn nhà Rông duy nhất ở đây chuyên cung cấp thức ăn, nước uống cho người đến thăm trảng. Tại đây, bạn có thể thưởng thức món gà rừng hấp dẫn.

Du lịch, GO! - Theo Nguyễn Đất Việt (Tintuc), ảnh internet

Tuesday, 12 February 2013

Dù đã đến Đà Nẵng nhiều lần, nhưng chỉ vào một đêm Hè gần đây trở lại thành phố này, có dịp đi loanh quanh giữa trời đêm Đà Nẵng, tôi mới nhận ra thành phố bên bờ sông Hàn này về đêm đẹp lung linh đến không ngờ.

Cầu sông Hàn nằm soi mình xuống dòng sông chảy qua lòng thành phố, tỏa sáng một vùng trời nước rộng. Sông Hàn về đêm yên tĩnh trôi  lặng lờ, sóng nhẹ vỗ lên những bãi đá nhỏ, làm chòng chành những chiếc thuyền đang đậu bình yên trên bến. Những nhánh dương liễu đong đưa hai bên bờ sông, vẽ lên một bức tranh đẹp, sinh động. Chiếc cầu xoay đầu tiên ở Việt Nam này có thể được xem là biểu tượng của thành phố Đà Nẵng với vẻ đẹp rạng ngời, duyên dáng.

Xa xa là cầu Thuận Phước bình yên tỏa ra vẻ đẹp hiền hòa. Chiếc cầu này cũng là một trong những cái nhất của thành phố Đà Nẵng. Với kiến trúc độc đáo và là cây cầu dây võng dài nhất Việt Nam, cầu Thuận Phước thực sự đã điểm tô cho Đà Nẵng về đêm thêm phần huyền ảo.

Những đại lộ sáng đèn và dòng xe xuôi ngược nối đuôi nhau, tạo nên một không gian đầy sức sống. Các khoảng sân mở rộng bên sông để người dân và du khách có thể dạo chơi, thưởng cảnh và hóng mát. Thấp thoáng xa xa là con đường quanh co dẫn lên núi Sông Trà, như một nét vẽ ngẫu hứng cho trời đêm Đà Nẵng càng thêm duyên dáng.

Đã gần 15 năm trở thành thành phố trực thuộc trung ương, thành phố Đà Nẵng đã phát triển không gian đô thị một cách nhanh chóng, ngày càng khang trang, rộng lớn và hiện đại. Nhưng nơi đây vẫn là một thành phố vô cùng độc đáo, bởi trong sự phát triển mạnh mẽ không ngừng mà vẫn giữ được nét bình yên sâu thẳm nhẹ nhàng.

< 'Con đường lên trời' nổi bật trong màn đêm với ánh đèn đường, đây là lối lên núi Sơn Trà.

Có dịp đến với Đà Nẵng, về đêm bạn hãy thả bộ chầm chậm dọc theo sông Hàn, nghe gió vờn quanh mình du dương mát rượi, nghe tiếng nước sông Hàn vỗ về bờ những thanh điệu êm êm, để lắng lòng mình trong những giây phút bình yên và thư thái.

Du lịch, GO! - Theo Huỳnh Thu Dung (Phunuonline)

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống