Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Sunday, 17 February 2013

Từ xa xa, phóng tầm mắt, người ta dễ dàng nhận thấy những con rùa đá với chiếc mai nhô cao, đầu phủ phục trên mặt đất. Thật khó có thể hình dung được tại sao lại xuất hiện những tuyệt tác thiên nhiên này giữa rừng núi tây bắc.

< Bãi rùa đá luôn là một tín ngưỡng thiêng liêng của người dân bản Bún.

Rùa núi khổng lồ

Không ai biết chính xác những hòn đá mang hình dáng con rùa xuất hiện ở bản Bún (Mộc Châu, Sơn La) có từ bao giờ. Chỉ biết từ bao đời nay, người dân nơi đây vẫn coi đó như một thứ kỳ quan thiên nhiên hiếm có và gắn với đó là bao truyền thuyết ly kỳ.

Dẫn chúng tôi đi bộ trên quãng đường đồi dài hàng chục km dưới cái gió rét buốt cắt da của núi rừng tây bắc, ông cựu trưởng bản Mùa A Tu kể rằng, bản Bún cũng mới hình thành được vài chục năm. Cả bản chỉ có vài chục nóc nhà sàn thấp lè tè, người dân sống gần như biệt lập với thế giới bên ngoài, quanh năm chỉ biết gắn bó với núi rừng không mấy ai biết tới cuộc sống phồn hoa của thế kỷ 21.

< Một trong những phiến đá hình rùa kỳ lạ ở bản Bún.

Ông A Tu bảo rằng, lúc còn bé ông được nghe cha ông kể về cánh rừng ở bản Bún trước kia vốn rất rậm rạp và nhiều thú dữ. Hằng đêm người ta thường nghe những tiếng tru tréo kèm theo đó là di chuyển ầm ầm vọng xuống tận chân núi. Nhiều người nghĩ rằng trên cánh rừng có nhiều voi lớn sinh sống nhưng không một ai từng tận mắt chứng kiến.

Trái lại, có người liều lĩnh lên rừng đã phát hiện những dấu chân lớn có hình dạng giống như vết chân của rùa. Cũng từ đó người ta thường đồn đại về loài rùa núi khổng lồ đang trú ngụ trên cánh rừng ở bán Bún.

Dù không biết chắc chắn có rùa khổng lồ không nhưng những người dân bản Bún cũng bảo nhau không xâm phạm đến cánh rừng. Những người thợ săn cũng chỉ săn bắn ở bìa rừng chứ tuyệt nhiên không đi sâu vào bên trong.

“Trải qua mấy trăm năm,  sau một đêm mưa bão, sấm chớp đùng đùng, cây cối đổ nghiêng ngả, người dân kéo nhau lên xem thì bất ngờ thấy xuất hiện những phiến đá lớn có hình dáng y hệt con rùa khổng lồ nằm rải rác trên đồi. Nhiều người lấy làm lạ cho rằng đây là đất của thần kim quy, là khu đất địa linh nên đã rủ nhau lập nhà ở xung quanh và hằng ngày trông coi những phiến đá kỳ lạ”, ông A Tu kể lại.

Ban đầu bản còn có tên là bản rùa nhưng về sau, nhiều người dân kéo đến sinh sống đã lấy tên là bản Bún để làm địa danh.

Những phiến đá kỳ lạ

Mất chừng hơn nửa tiếng đồng hồ, chúng tôi cũng đặt chân được đến bãi đá hình rùa của bản Bún. Từ xa xa, phóng tầm mắt, dễ dàng nhận thấy những con rùa đá với chiếc mai nhô cao, đầu phủ phục trên mặt đất. Thật khó có thể hình dung được tại sao lại xuất hiện những tuyệt tác thiên nhiên này giữa rừng núi tây bắc.

< Phần mai rùa đá  y hệt mai rùa thật.

Không chỉ có một,  rùa đá khổng lồ có tới hàng chục "con" nằm len lỏi trên những sườn đồi của bản Bún. Trên phần mai rùa, những rãnh hoa văn thường thấy như ở rùa thật hết sức rõ nét. Nếu như theo đúng câu chuyện của người dân bản Bún truyền tai nhau lại thì những phiến đá này không khác gì hóa thạch của loài rùa núi khổng lồ.

Ông cựu trưởng bản bảo rằng, ngày xưa có một số phiến đá nhỏ đã bị cánh lâm tặc phát hiện và hò nhau đào bới mang đi bán cho những “đại gia” thích chơi sang. Những phiến đá còn lại là vì trọng lượng quá lớn không thể đào mang đi được. Người dân ở đây sau khi phát hiện đá rùa bị đào trộm cũng cảnh giác để ngăn chặn.

Cũng có nhiều nhà nghiên cứu hay tin từng tìm lên bản Bún để chụp ảnh, ghi lại tư liệu nghiên cứu về nguồn gốc của những phiến đá rùa kỳ lạ này nhưng không một ai có thể lý giải được, cho đến nay đó vẫn như một điều kỳ lạ của thiên nhiên vốn đầy bí ẩn.

< Đến nay vẫn không ai tìm được câu trả lời cho sự xuất hiện của những phiến đá rùa khổng lồ.

Vào những ngày Tết, người dân ở bản Bún thường làm lễ tế rùa đá, họ coi những phiến đá như một vật tín ngưỡng giúp người dân được mưa thuận gió hòa, mùa màng không bị thất bát. Trong ngày lễ, mỗi nhà sẽ phải mang tới một con gà và một đĩa xôi sau đó làm lễ cúng, đợi khi cháy tắt hương mới được ra về. Mỗi nhà sẽ tự tìm cho mình một phiến rùa đá thích hợp trong bãi đá để làm lễ cúng.

Trẻ con bị bệnh tật đau ốm thường được bố mẹ mang ra đặt ngồi lên mai của rùa đá vì họ tin rằng đứa bé sẽ được thần kim quy che chở và tiếp thêm sức mạnh để đứa trẻ có được sức khỏe dồi dào.

Du lịch, GO! - Theo Kinh Vân (Infonet)
Anh bạn phóng viên thường trú Kiên Giang của một tờ báo phía Bắc gọi điện cho tôi đúng vào chiều mồng hai Tết Quý Tỵ: Em có việc phải ra đảo Hòn Tre. Anh có đi cùng em không? Không một phút chần chừ, tôi chuẩn bị hành lý. Cơ hội ăn Tết trên quần đảo Hải Tặc, phên dậu của đất nước trên biển Tây, đến với tôi tình cờ như vậy.

Quần đảo của những truyền kỳ

Nằm cách Hà Tiên hơn 20 km đường biển, quần đảo Hải Tặc thuộc địa bàn xã Tiên Hải, thị xã Hà Tiên, tỉnh Kiên Giang. Thời Pháp, quần đảo này thuộc làng Tiên Hải, tỉnh Hà Tiên. Quần đảo Hải Tặc có diện tích đất nổi 1.100ha, gồm 16 hòn đảo, rải rác trên diện tích biển 40 km².

< Đây là cây cầu từ tàu vào khu vực quần đảo.

Những đảo chính gồm: Hòn Kèo Ngựa, Hòn Kiến Vàng, Hòn Tre Lớn, Hòn Tre Vinh, Hòn Gùi, Hòn Ụ, Hòn Giang, Hòn Chơ Rơ, Hòn Đước Non, Hòn Bô Dập, Hòn Đồi Mồi…

Mặc dù những người dân Việt mới ra quần đảo Hải Tặc sinh sống trên 60 năm, nhưng lịch sử cũng như truyền kỳ về nó thì đã được ghi chép trong sách vở và trong những câu chuyện khốc liệt truyền miệng từ đời này sang đời khác.

< Người dân nơi đảo sinh sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt cá biển, làm tôm khô, cá khô, nuôi ốc...

Nằm gần tuyến giao thông biển từ Ấn độ đến Trung Hoa, tuyến đường biển được ví như con đường tơ lụa thứ hai, với lợi thế nhiều đảo nhỏ che khuất, nhiều vịnh nhỏ lặng sóng, quần đảo này nhiều đời đã trở thành căn cứ của bọn cướp biển, và sau khi những người dân nghèo lên định cư tại quần đảo này họ cũng trở thành nạn nhân của bọn cướp biển. Vì vậy từ thế kỷ 16 quần đảo này đã được gọi là quần đảo Hải Tặc.

Theo nhà sử học Trương Minh Đạt (chuyên gia nghiên cứu lịch sử vùng Hà Tiên, Kiên Giang) nạn cướp biển đã có từ thời cha con Mạc Cửu, Mạc Thiên Tích cai trị đất Hà Tiên (thế kỷ 17) và còn kéo dài đến thời Pháp thuộc (thế kỷ 18).

< Bia mốc quần đảo Hải Tặc.

Nạn cướp biển xuất hiện vào thời kỳ này với hàng loạt vụ cướp có tổ chức và quy mô lớn. Quần đảo Hải Tặc nằm trên tuyến đường thông thương rất quan trọng nên đã được chúng chọn làm hang ổ để phục kích, thực hiện đánh cướp tàu thuyền qua lại. Truyền kỳ về băng cướp có tên Cánh Buồm Đen với dấu hiệu chiếc chổi dựng ngược mũi tàu đến bây giờ vẫn ám ảnh những người dân Kiên Giang.

Sau giải phóng miền Nam năm 1975, tệ nạn cướp biển lại rộ lên, đặc biệt vào những năm 2000 - 2002 bọn cướp biển từ nước ngoài đã gây ra những vụ cướp biển tàn ác làm người dân lo sợ, nhiều người không dám ra biển làm ăn.

Văn phòng tổng hợp Công an tỉnh Kiên Giang cho biết (bằng văn bản chính thức): tháng 8-2002, có tới 10 tàu ngư dân bị hải tặc tấn công, cướp tiền và giết chết 1 người; con số này ở vào tháng 10-2002, là 28 tàu ngư dân bị khống chế, bị cướp đi mất 1.000 USD, 12.000 bạt, và hơn 130 triệu tiền Việt Nam (số tiền này, với ngư dân nghèo khó, là rất rất lớn, đặc biệt là ở thời điểm năm 2002).

< Cán bộ, chiến sĩ vẫn ngày đêm chắc tay súng vì biển đảo và toàn vẹn lãnh thổ quê hương.

Tháng tiếp theo của năm 2002, con số là 14 tàu ngư dân bị hải tặc bắt và 11.900 USD tiền chuộc. Có vụ, ngay sát bờ biển thị xã Hà Tiên, cướp biển vũ trang đến tận chân răng, gồm 9 tên áp sát chiếc tàu chở khách từ phường Tô Châu ra đảo Phú Quốc, chúng khống chế 30 hành khách, đánh đập, lục soát, cướp nhiều tài sản rồi lên ca nô chuồn mất. Chỉ đến khi bộ đội biên phòng Kiên Giang triển khai tàu tuần tra có công suất lớn, hỏa lực mạnh cùng kết hợp với lực lượng vũ trang nước bạn, tệ nạn cướp biển khu vực biên giới biển này mới chấm dứt. Bình yên trở lại với vùng biển giàu tôm cá này.

Có kho báu không?

< Những đồng tiền cổ cư dân đảo lượm được.

Câu chuyện Đảo giấu vàng của nhà văn Stevenson với kho báu của bọn cướp biển chinh phục tuổi trẻ toàn thế giới hàng thế kỷ nay cũng thúc giục bao người đi tìm kho báu tại những vùng biển truyền kỳ là căn cứ của bọn cướp biển. Việc đi tìm kho tàng của bọn cướp biển để lại trong quần đảo Hải Tặc không là ngoại lệ. Không kể các vụ việc dân địa phương đổ bộ lên các đảo nhỏ lục tìm đào bới, tháng 3-1983, người dân ở xã Tiên Hải, huyện Kiên Hải dùng tàu biển vây bắt 2 người nước ngoài xâm nhập vào đảo.

< Vùng vịnh thuộc đảo Hòn Tre, nơi dân lặn từng phát hiện tiền cổ, nghi kho báu của hải tặc.

Khi bị bắt, 2 đối tượng khai tên là Richard Charles Knight-quốc tịch Anh và Frederick Kurt Graham-quốc tịch Mỹ. Hai người này dùng xuồng cao tốc đi từ hướng đảo Phú Quốc vào đảo Hòn Tre Nhỏ. Bị truy vấn, 2 ông Tây khai họ là hậu nhân của những tên cướp biển từng đóng sào huyệt trên hoang đảo này có để lại một bản đồ chỉ nơi giấu kho báu trên quần đảo Hải Tặc. Hai người này sau đó đã bị trục xuất khỏi nước ta.

< Nước biển xanh trong, bạn có thể thoải mái lặn bắt cá, ốc...

Nhưng câu chuyện về kho báu chưa dừng lại. Có rất nhiều người lợi dụng đánh cá, du lịch đi tìm kiếm vận may, nhất là khi dư luận đồn thổi về việc một số ngư dân trong khi lặn bắt thủy sản đã tìm được nhiều hũ tiền cổ, tiền vàng cũng như nhiều cổ vật. Khoảng vài năm trở lại đây, các chum đựng tiền cổ và những đồng tiền cổ lẻ tẻ vẫn liên tục được phát hiện. Nhiều cư dân ở Hòn Tre giữ khá nhiều tiền cổ với niềm tin rằng, đó là một sợi dây nối quý báu để họ hiểu hơn về vùng đất đang sống, nơi hiếm hoi trên địa cầu mang danh “hải tặc” hẳn hoi trên bản đồ hành chính.

Ngay một ông chuyên bán đồ lưu niệm ở đảo Hòn Tre cũng từng mò được tiền cổ, những đồng tiền có màu vàng hoa văn lạ mắt. Tuy nhiên dư luận địa phương khẳng định, chưa có bất kỳ người nào tìm kiếm được kho báu. Mặc dù cướp biển trong khu vực diễn ra trong nhiều thế kỷ, nhưng do đời sống trong khu vực không phải là sung túc, đối tượng cướp cũng chỉ là những thuyền buôn nhỏ cùng thói quen không dùng vàng bạc làm phương tiên thanh toán, rất khó để bọn cướp biển tích tụ được một kho báu đủ lớn. Vì vậy việc đi tìm kho báu chỉ rộ lên trong những năm gần đây làm thi vị thêm cho những tuyến du lịch mới mở tới quần đảo truyền kỳ này.

Thiên đường thủy sản

Ngày nay chuyện cướp biển ở quần đảo Hải Tặc chỉ còn là quá khứ. Hòn Đốc đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Xã đảo Tiên Hải đã có trường cấp II, trạm xá, bưu điện, đường giao thông quanh đảo. Ngư dân có một cuộc sống ấm no. Khách tham quan, du lịch tìm đến đảo ngày một đông. Đã có nhiều dự án đang được triển khai ở đây.

Cũng giống như các đảo phía nam, Tết trên quần đảo Hải Tặc cũng óng lên màu vàng của hoa mai hoa cúc. Dọc trên bến cảng tấp nập các hàng quán bán thủy sản, hàng ăn uống cà phê giải khát với tiếng hát rộn rã. Quần đảo hiện ra với sức sống mãnh liệt. Đảo lớn bao dung trùm ra mép nước, với sỏi đá sạch tinh tươm, nhẵn thín, cây cổ thụ và hàng dừa xanh rì cong vút. Đảo nhỏ thì nhỏ đến mức có lẽ chỉ vừa để dựng vài cái lều cũng kiêu hãnh nhô lên khỏi mặt biển, xanh thắm. Đảo con có dáng bai bải như bơi gần mãi về phía đảo lớn. Bà con gọi đó là hai đảo Phụ - Tử, đảo bố và đảo con, giống như Hòn Phụ Tử nổi tiếng nằm trong thập cảnh tuyệt kỹ của Hà Tiên.

< Cảnh sắc thiên nhiên với biển và núi đẹp như một bức tranh.

Phong tục đón Tết trên quần đảo Hải Tặc cũng có nhiều thú vị. Khác với các tỉnh phía BắcTết trọng không khí gia đình, Tết trên quần đảo trọng tính cộng đồng. Sáng mồng một Tết, bà con bày mâm cỗ lớn ra cảng cá cúng trời đất rồi mời bà con cùng các cán bộ, bộ đội biên phòng đến chung vui và cầu cho một năm mới sung túc. Đặc sản Tết ở đây là bánh tét gói bằng lá mật cật hái trên các đảo hoang dã có màu xanh ngọc, ăn có vị thơm rất lạ. Ngoài thịt lợn thịt gia cầm mâm cơm ngày Tết không thiếu các loại hải sản. Sáng mồng bốn Tết nhiều nhà đã ra biển đánh cá lấy ngày, nhìn đoàn thuyền rời cảng, cờ Tổ quốc trên mũi thuyền tung bay trước gió, những người già thắp thêm một nén nhang lên bàn thờ trước nhà cầu cho một năm sóng yên bể lặng, tôm cá đầy khoang.

< Khu nuôi ốc hương sẽ mang về một nguồn thu nhập kha khá cho người dân địa phương.

Sau một giấc ngủ ngon, không mộng mị giữa tiếng sóng biển rì rào, chúng tôi khoan khoái dậy sớm ngắm mặt trời vừa mới nhô lên ở phía quần đảo Bà Lụa, vượt qua Dốc Miếu thoai thoải đổ xuống Bãi Dừa thơ mộng. Một không gian hoang sơ hiện ra với khoảng trời biển bao la, tĩnh lặng. Trên núi, ven rừng thỉnh thoảng có tiếng chim được đặt tên nghe rất lạ như “lấu lấu” hay “bắt cô trói cột” hót lên lảnh lót, vang động rồi yên ắng chìm sâu giữa biển, rừng tịch mịch…

Đặc biệt hải sản ở đây vừa ngon vừa rẻ. Mặc dù đang giữa ngày Tết, bà con ngư dân tạm nghỉ không ra khơi nhưng hải sản ở đây vẫn rất rẻ. Cua, ghẹ chỉ trên 100.000 đồng/kg, tôm biển cũng chỉ có giá đó. Những quán hàng nhỏ xinh với những cô gái da nâu khỏe mạnh nằm sát bờ biển hút hồn bao du khách.

< Vài tàu chiến của Hải quân.

Những người dân nơi quần đảo kỳ bí này rất nhiệt tình và mến khách. Đơn giản bằng việc, bạn chỉ cần ra tới đảo, sẵn sàng có vài người dân sẽ tình nguyện làm hướng dẫn viên du lịch để bạn tìm hiểu về đảo và thậm chí khi mua được hải sản, bạn có thể gợi ý họ nấu giúp bạn các món ăn đặc sản nơi đây một cách dễ dàng. Họ sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt cá biển, phơi tôm khô, cá khô và trồng trọt thêm rất nhiều trái cây trái cho quả ngon ngọt như xoài, na… Những hoạt động này sẽ mang về một nguồn thu nhập rất khá cho người dân nơi địa phương. Đảo có trường tiểu học và trung học cơ sở, nếu nhà nào có điều kiện, các em sẽ được vào thị xã Hà Tiên để tiếp tục học hết cấp 3.

< Từ trên ngọn pháo đài của đảo, bạn có thể nhìn ngắm qua Campuchia.

Hiện quần đảo này vẫn chưa có một dịch vụ du lịch nào, nước ngọt cũng hiếm, nhưng thường xuyên có những du khách tự đi một mình hoặc theo nhóm để khám phá nét đẹp hoang sơ nơi đây. Tỉnh Kiên Giang đã chấp thuận cho nhà đầu tư thuê một số hòn đảo thuộc quần đảo Hải Tặc để phát triển các khu du lịch sinh thái biển, đảo; khu nghỉ dưỡng, thể thao biển và các dịch vụ giải trí, du lịch khác trên các đảo. Chính vì vậy, trong tương lai không xa, du lịch tại quần đảo này sẽ phát triển mạnh mẽ để chào đón những du khách gần xa khắp mọi nơi đếm khám phá.

Hiện nay một số doanh nghiệp du lịch đã mở tuyến du lịch đến quần đảo Hải Tặc, nhưng du khách chưa nhiều và quan trọng hơn, đầu tư vào dịch vụ ở đây cũng chưa lớn. Có thể đó cũng là sự may mắn cho quần đảo này vì đến nay quần đảo cũng vẫn giữ nguyên được những nét hoang sơ.

Hy vọng quần đảo này sẽ được nghiên cứu cẩn trọng trong quá trình đầu tư khai thác để mãi mãi là thiên đường cảnh quan du lịch, thiên đường của những truyền kỳ dữ dội...

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ internet
Băng rừng, leo núi, nhảy dù, vượt thác, lặn biển, ngao du khắp nơi bằng xe đạp, thuyền kayak, xe cào cào hay đi bộ... là những trải nghiệm thú vị của anh Nguyễn Chí Bình. Có lẽ với người đàn ông này, dịch chuyển đã trở thành hơi thở, nhịp tim.

Luôn dịch chuyển

“Ngày xưa lúc còn là hướng dẫn viên du lịch, nhiều khi đi theo đoàn thấy có cảnh đẹp không thể nào thưởng thức được vì không có thời gian, hoặc không thể bắt cả đoàn phải dừng xe lại để cho mình ngắm cảnh”, anh Nguyễn Chí Bình thổ lộ về lý do mà anh thường tự lên tour “độc” để ngao du khắp nơi.

Ngoài ra, “đi nhiều còn giúp mình hoàn thiện kỹ năng sống”. Việc muốn khám phá để trải nghiệm và sử dụng hết những kỹ năng mà mình từng học tập cũng là một trong những lý do khiến Nguyễn Chí Bình luôn dịch chuyển. Hầu như mọi câu hỏi liên quan đến kinh nghiệm khi đi phượt đều được anh chia sẻ rất chân thành và chu đáo.

Nhưng trước câu hỏi tưởng chừng như rất dễ: “Chuyến đi thú vị nhất mà anh từng trải qua?”, lại khiến anh phải suy tư rất nhiều. Bởi chuyến đi nào cũng thú vị và đều mang đến những kỷ niệm không thể nào quên. Cùng ở một nơi nhưng nếu đi thuyền kayak vượt thác sẽ khác với đi trecking trong rừng, đi chơi bằng xe mô tô địa hình giúp người ta khám phá vùng đất đó hoàn toàn khác biệt khi chiêm ngưỡng nó từng trên cao bằng cách nhảy dù.

Khi chia sẻ về những điều trên, anh Bình đã cho tôi xem một đoạn clip anh quay Đà Lạt từ trên không lúc khám phá nơi đây bằng việc nhảy dù. Đúng như anh đã thổ lộ, Đà Lạt từ trên không rất khác và rất đẹp. Dưới góc nhìn này, Đà Lạt đã trở thành nơi một vùng đất hoàn toàn mới. Có lần anh còn chu du từ thác Madagui đến rừng Nam Cát Tiên hai ngày đêm liền bằng thuyền kayak.

“Chuyến đi đó tôi đi chỉ có một mình. Ngày thì chèo thuyền, đêm thì dựng lều ngủ. Trên đường đi có rất nhiều cảnh đẹp và nhiều nơi có thể chơi được trò vượt thác”, anh Bình kể về một trong những chuyến đi mang đến cho anh nhiều cảm xúc. Từng tham gia chuyến chinh phục đỉnh Bidoup và trecking xuyên qua 2 Vườn Quốc gia Bidoup - Phước Bình nhưng anh vẫn muốn trở về khám phá nơi đây thêm một lần nữa. “Tôi muốn trở lại đó vì muốn khám phá hai khu rừng quốc gia này dưới một con mắt khác với một lộ trình đường đi mới”.

Đi để hoàn thiện bản thân

Anh Bình cho biết, chuyến đi giúp anh học hỏi được nhiều kỹ năng nhất là tham gia lớp huấn luyện canoeing slalom do Liên đoàn Canoeing thế giới  (ICF) tổ chức tại Chiang Mai, Thái Lan năm 2010. “Ở Thái Lan tôi có được những trải nghiệm khó quên. Có lần tôi cùng một nhóm bạn học từ khắp nơi ở châu Á vào rừng để cắm trại. Chúng tôi không được mang theo bất cứ vật dụng nào ngoài dao, hộp quẹt và thực phẩm.

Thử thách đặt ra là phải sống sót qua hai ngày trong rừng. Chúng tôi đã chặt tre để nấu cơm, nấu nước, dùng lá cây làm đồ đựng thức ăn, đan tre làm bè vượt thác. Trong suốt chuyến đi, chúng tôi phải tuân theo những quy định như không được phá hoại cảnh quan rừng như xả rác hay chặt phá cây rừng. Đó là lần đầu tiên tôi có thể hiểu và biết được cách làm du lịch hoàn toàn dựa vào thiên nhiên”.

Theo anh Bình, đi phượt giúp anh hiểu thêm về văn hóa địa phương, phong tục tập quán, hoặc về ẩm thực... những điều mà ở những tour du lịch thông thường ít có thời gian để làm được một cách trọn vẹn.

Anh từng nhiều lần chinh phục đỉnh Phan Xi Păng bằng nhiều con đường khác nhau; khám phá đỉnh Ngọc Linh; đi các khu rừng quốc gia như Bidoup, Phước Bình, Nam Cát Tiên, núi Chúa, Chư Yang Sinn; đạp xe đạp khám phá miền Tây... và trong đầu luôn đầy ắp những kế hoạch cho các chuyến đi.

Anh Nguyễn Chí Bình cùng với bạn thân Hoàng Long vào vòng 12 trong cuộc thi The Amazing Race Vietnam: Cuộc đua kỳ thú năm 2012. Anh có bằng lặn biển của SSI; tham gia lớp huấn luyện canoeing slalom do Liên đoàn Canoeing thế giới (ICF) tổ chức tại Chiang Mai - Thái Lan; chứng chỉ sơ cấp cứu; chứng nhận tham gia lớp trọng tài dù lượn.

Phượt tết “không giống ai”

Đang cùng cả đoàn khám phá hành trình “Về Sa Đéc ngắm hoa tết”, anh Trần Viết Hồng Lân, phụ trách Câu lạc bộ Du khảo TP.HCM, hào hứng chia sẻ: “Sau chuyến đi này, tụi mình sẽ đi tiếp cung đường mới, tuyến mới tổ chức lần đầu từ mùng 3 đến mùng 8 tết”.

Cũng bằng phương tiện đặc thù của nhóm là xe gắn máy, các thành viên xác định năm nay sẽ hưởng một cái tết “không giống ai”, đó là: tự hái rau rừng, câu cá, nấu cơm giữa thiên nhiên bên ánh lửa trại bập bùng trong Vườn quốc gia Bù Gia Mập.

Sau đó nhóm vượt cao nguyên M’Nông đất đỏ và xuyên đường 14C lịch sử tìm di tích Nơ Trang Lơng, thăm cửa khẩu Bu Prăng và khám phá thác Bảy tầng. Sau khi lên rừng, đoàn sẽ xuống biển khám phá hải đăng Mũi Dinh và những đồi cát, bãi biển tuyệt đẹp dọc dải đất miền Trung…

Theo anh Lân, kỳ nghỉ tết năm nay khá dài nên đoàn sẽ ưu tiên cho những chuyến đi xa hơn, cung đường mới hơn. “Nhiều thành viên đã đi du lịch hầu như khắp nơi. Vì vậy, thử thách lớn của chúng tôi là tìm những điểm lạ, tránh lặp lại nhàm chán, đổi tuyến sáng tạo ở những nơi đã đi”, anh Lân bày tỏ.

Hứng thú với những điểm đến mới lạ, không ít bạn trẻ vốn là “cậu ấm, cô chiêu” trong gia đình nhưng luôn sẵn sàng “ăn bờ ngủ bụi”, chấp nhận sự thiếu thốn các dịch vụ tiện ích quen thuộc. “Bù lại, chúng tôi có những trải nghiệm mới, hiểu biết sâu và kỹ hơn về những vùng đất mình khám phá. Đây là cách “đi bụi” có hiểu biết chứ không phải là đi liều!”, một thành viên trong đoàn du khảo khẳng định.

Du lịch, GO! - Tổng hợp theo iHay

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống