Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Tuesday, 19 March 2013

Một Sầm Nưa hoang dã, hút sâu như câu thơ kiêu bạc thuở nào của Quang Dũng, nơi bao nhiêu người lính của đoàn quân Tây Tiến đã nằm lại nay là quê hương thứ hai cho những người Việt tha xứ gầy dựng tương lai.

< Con đường hoa đào liên tỉnh dài hàng chục cây số trên đất Lào.

Miền tây Thanh Hóa. Đến Mường Lát, đã qua những “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm” mà dặm trường hành quân của đoàn quân “không mọc tóc” ngày xưa vẫn chưa dừng lại. Vùng đất trong câu thơ cuối cùng nằm bên kia biên giới phía bạn Lào: “Hồn về Sầm Nưa chẳng về xuôi”…

Ừ, đã theo hành trình Tây Tiến thì ráng đi cho trọn một bài thơ…

Theo dấu thơ xưa

< Cổng chào trên đất bạn như một tấm danh thiếp duyên dáng về quê hương.

Xong xuôi công việc ở Mường Lát, chúng tôi ngược lên những dốc đèo của Mường Chanh, Tén Tằn, Quang Chiểu… để qua đất bạn Lào.

Hệ thống giao thông sau 65 năm kể từ thuở đoàn quân Tây Tiến đi qua hẳn đã đổi thay nhiều, đường ôtô đã mở xuyên qua biên giới, nhưng bên ngoài cửa kính xe vẫn ngợp trắng những “cồn mây” lãng đãng trên thung núi xa. Đến biên giới Việt - Lào lúc chiều tà, con đường từ trạm kiểm soát biên phòng đi qua huyện Viêng Xay của tỉnh Hủa Phăn gợi cho mọi người một cảm giác rất… “Tây Tiến”.

Những bản làng đất Lào hiền hòa với khói bếp vẽ màu chiều lên mái nhà sàn. Có những bản làng nằm ngay trên tỉnh lộ xuyên qua bản được ngăn hai đầu bởi những cánh cổng sắt, gắn thêm tấm biển viết bằng hai thứ tiếng Lào - Việt: “Ai ra vào phải đóng cửa, nếu không đóng phạt tiền 100.000 kíp” (đơn vị tiền tệ của Lào).

< Tinh khôi màu hoa trên đường đi.

Không giống những cột mốc địa danh được dựng lên không theo một quy chuẩn kiến trúc nào với khẩu hiệu, lời chào quan khách… thường thấy, chúng tôi bất ngờ khi cổng chào của các địa phương trên đất bạn không chỉ có kiến trúc đặc trưng của văn hóa xứ mình mà trên thân cổng là hình ảnh những di tích danh thắng được gắn lên, trang trọng và thẩm mỹ.

Khi bắt gặp chiếc cổng chào, du khách không chỉ biết mình đã đặt chân đến địa phương nào mà nhìn trên thân cổng, sẽ như được tặng một “brochure” về miền đất đó!

Con đường hoa đào… liên tỉnh

Từ huyện lỵ Viêng Xay lên tới Sầm Nưa (thủ phủ tỉnh Hủa Phăn), con đường mới thật sự ấn tượng bởi những cây đào rừng xứ Lào. Với khoảng cách 5 m/cây, suốt con đường mấy chục cây số từ Viêng Xay lên Sầm Nưa có lẽ là con đường hoa đào dài nhất… Đông Dương.

< Ngôi trường PTTH dân tộc nội trú tỉnh Hủa Phăn do Việt Nam xây tặng nước bạn Lào.

Cũng lang thang khá nhiều chuyến, nhiều nơi trên đất Lào nhưng chưa khi nào chúng tôi gặp một đường hoa dài như thế. Người Lào không ăn Tết Nguyên đán như người Việt nên sắc hoa hồng thắm của những cây đào miên man bên đường lại mang nhiều xúc cảm cho những người khách Việt.

Đặc biệt, đoạn đường hoa đẹp nhất, ở ngoại vi thị xã Sầm Nưa, đang tọa lạc một công trình mang nặng tình hữu nghị Việt - Lào, Trường PTTH dân tộc nội trú tỉnh Hủa Phăn do ta xây tặng bạn.

Cả con đường dài mấy chục cây số hoa cứ rực rỡ, tinh khôi, không một cành, một nhánh bị bàn tay vô ý thức nào bẻ gãy gợi hình ảnh những cây đào rừng, đào đá bị cắt tận gốc mang đi bán và càng khâm phục ý thức của người dân bạn Lào.


< Một góc trung tâm thị xã Sầm Nưa hôm nay.

Sầm Nưa hôm nay không còn hoang dã hút sâu như câu thơ kiêu bạc thuở nào của Quang Dũng, nơi bao nhiêu người lính của đoàn quân Tây Tiến đã nằm lại. Những công trình mới mọc lên hai bên bờ sông Nậm Xam vừa đủ sầm uất mà không ồn ào.

Có hơn 5.000 người Việt đang làm ăn sinh sống tại đây, và nếu nhớ quê chỉ cần mỗi sáng sớm, ra ngã tư bản Me Súc đầu thị xã, nơi có nhà hàng tên Huế Thương của hai vợ chồng người Việt quê huyện Phú Lộc. Không chỉ ấm lòng với tô bún bò ngon không thua gì bún Huế ở chợ Đông Ba, bạn còn gặp những người Việt tứ xứ về đây.

Người đến Sầm Nưa trong câu thơ ngày xưa chẳng nhớ đường về xuôi. Sầm Nưa bây giờ đất lành chim đậu, là quê hương thứ hai cho bao người Việt tha xứ mưu sinh và gầy dựng tương lai…

Du lịch, GO! - Theo Lê Đức Dục (báo Tuổi Trẻ)
Mùa cào ruốc vùng biển Hội An (Quảng Nam) thường bắt đầu từ dịp tết cổ truyền và kết thúc vào cuối tháng 4. Những ngày này, từ sáng sớm, nhiều du khách đã háo hức ra mé biển An Bàng - Cửa Đại tận mắt chứng kiến từng tốp ngư dân ngực trần, chân đất đạp sóng giăng những mẻ lưới cào ruốc.

Những ngày trời yên biển lặng, ruốc về dày đặc. Đi dọc các làng chài cảm nhận mùi ruốc nồng nồng phả theo những cơn gió nồm. Nhưng thích nhất khi đến mùa ruốc là thực đơn tại quán cơm, nhà hàng phố Hội phong phú nhiều món từ ruốc tươi, góp phần tạo nên nét độc đáo trong ẩm thực biển xứ Quảng.

Khách phương xa ghé thăm Hội An trong tiết trời còn chút se lạnh của ngày giêng hai mà được thưởng thức một bát canh ruốc nghi ngút khói, điểm màu đỏ của cà chua thì thật sảng khoái, không gì bằng. Gọi là canh ruốc vì nguyên liệu chủ yếu là ruốc. Bên cạnh cà chua làm phụ gia người ta còn dùng khế, đúng điệu hơn phải có cả húng quế... để kích thích thêm vị giác.

Ruốc khá hợp với những loại rau vườn nhà như cải rổ, bông bí, cần tây và ruốc tươi xào đã trở thành món ăn quen thuộc, ưa thích của cả thực khách khó tính nhất. Đặc biệt là ruốc xào với các loại đậu và người Hội An có “tuyệt chiêu” xào ruốc tươi với đậu rồng nên món ăn này lúc nào cũng “cạn hàng” trước tiên.

Du khách lưu trú dài ngày thì thích cùng bạn hữu quây quần bên manh chiếu trải bên bờ biển thong thả nhâm nhi món gỏi ruốc. Nhiều người nói gỏi ruốc Hội An là món hảo hạng, một phần cũng nhờ người chế biến khá hiểu con ruốc. Ruốc không chỉ tươi, vừa mới đánh bắt lên còn nhảy tanh tách mà phải tìm cho được loại ruốc màu nâu đỏ để làm gỏi.

Theo kinh nghiệm người đi biển, ruốc đỏ là loại ngon nhất, còn ruốc màu nâu sậm là ruốc già, nâu hồng nhạt là ruốc non, ruốc già và non thường chất lượng không ngon bằng.

Ruốc được nhặt rác, rửa sạch bằng nước biển, vắt ráo nước cho vào một tô lớn rồi vắt chanh vào, ướp khoảng mươi phút là ruốc chín, không còn mùi tanh. Ruốc đủ độ chín cho thêm chút đường, tiêu, gừng thái chỉ, ớt cắt mỏng, rau thơm... vào là thành món gỏi ruốc.

Miếng gỏi ruốc ngọt ngào, mềm mềm, thơm phức hòa quyện cùng vị cay nồng nồng của ớt, của gừng không chỉ là món nhậu hấp dẫn mà còn có tác dụng kích thích dạ dày, dễ tiêu, có hàm lượng dinh dưỡng cao.

Vào những ngày ruốc lên rộ, sản lượng đánh bắt nhiều vô kể, lại thêm món ruốc khô phơi nắng. Ruốc khô phố Hội hình như quá quen thuộc và nhiều du khách không thể bỏ qua được lời mời cùng với nụ cười đôn hậu của cô bán hàng xứ biển: “Mua một ít ruốc khô về làm quà đi anh, chị!”.

Du lịch, GO! - Theo Thanh Ly (báo Tuổi Trẻ) + internet
Sau những giờ du ngoạn bằng thuyền trên biển, thưởng thức không gian của đại dương mênh mông, cảm giác của du khách sẽ thật hồi hộp xen lẫn thú vị khi chuẩn bị đặt chân đến đảo Nồm, hòn đảo được mệnh danh là thiên đường của loài chim Yến.

< Toàn cảnh Đảo Yến (Đảo Nồm) nhìn từ trên thuyền.

Đảo Nồm, ngư dân địa phương vẫn thường gọi là đảo Yến (thuộc xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch) có diện tích khoảng 10 ha, khung cảnh trên đảo còn khá hoang sơ. Hòn đảo cũng chính là hai quả đồi dựa lưng vào nhau, trên đảo chủ yếu là cây muồng, một loại cây bụi có quả chùm mọc trên đất khô cằn.

< Đảo Yến có diện tích chừng 10 ha, nằm sát chân đèo Ngang, cạnh cảng Hòn La.

Mặt nhìn vào đất liền của Đảo Yến là những bãi cát chạy dài, và một triền cây thấp, lá hẹp, mặt hướng ra đại dương có nhiều bãi đá hùng vĩ, được sóng biển tạo nên nhiều hình thù khác nhau.

< Người của Công ty Yến sào Khánh Hòa là những "công dân" duy nhất trên đảo.

Đảo Yến là hòn đảo gần nhất, trong quần thể các hòn đảo khác như Hòn Gió (còn gọi là Hòn Giò, hay Hòn Dò vì nhiều cách lý giải dân gian khác nhau), Hòn Nồm, Đảo Chim…

< Mặt nhìn vào đất liền của Đảo Yến là những bãi cát chạy dài.

Từ đảo Yến trong ra xa có thể thấy được đảo Hòn La và đảo Gió, ba hòn đảo tạo thành 3 đỉnh của một hình tam giác, cảnh đẹp như trong cổ tích. Tuy không có sự đa dạng của động, thực vật, nhưng nơi đây có sự hiện diện của đàn chim Yến đông đúc cư ngụ và làm tổ. Vì thế, đảo có tên là đảo Yến với chủ ý đây chính là thiên đường của loài chim này.

< Mặt hướng ra đại dương có nhiều bãi đá hùng vĩ, được sóng biển tạo nên hình hài.

< Một trong những bãi đá hiểm trở nhưng thật đẹp.

Để giữ lại vẻ đẹp của Đảo Nồm cũng như sự sinh trưởng của đàn chim Yến, được sự cho phép của UBND tỉnh Quảng Bình, Công Ty Yến Sào Khánh Hòa đã phối hợp với nhân dân địa phương thành lập tổ bảo vệ đảo Nồm. Sự tồn tại của đàn chim Yến đã góp phần duy trì sự cân bằng sinh thái và cảnh quan trên đảo, đồng thời sẽ mang lại lợi ích kinh tế không nhỏ trong tương lai.

< Các bãi đá tạo thành những hình hài gai góc nhìn ra biển Đông.

< Các hang, vách đá đã từng là nơi cư trú của loài chim yến.

Với nhiều lợi thế để phát triển du lịch, dịch vụ và nguồn lợi về kinh tế, trong thời gian tới, nếu nhận được sự quan tâm, đầu tư đúng hướng của các cấp, chính quyền địa phương, Đảo Yến hứa hẹn sẽ là một điểm đến khá thú vị cho du khách gần xa muốn thưởng ngoạn và khám phá nét thú vị trên những hòn ngọc giữa biển khơi.

< Từ Đảo Yến nhìn ra đảo Hòn La kề cận.

Từ Vũng Chùa - xã Quảng Đông, nơi gần nhất ở đất liền, chỉ cần hơn 20 phút du thuyền quý vị sẽ đặt chân lên hòn đảo thơ mộng, đắm mình trong làn nước mát rượi, trong vắt, men theo bờ đá để nhặt những con ốc ngộ nghĩnh, đặc biệt là tận mắt nhìn thấy từng đàn chim Yến ríu rít đua nhau chao lượn ngay trên đỉnh đầu, một cảnh sắc ấn tượng và rất khó quên.

Đảo Chim - Điểm du lịch hấp dẫn bị bỏ quên

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Quảng Bình TV, Tin nhanh Quảng Bình

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống