Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 20 March 2013

Thuộc huyện Khánh Vĩnh, cách Nha Trang khoảng 45km, trong khu vực Buôn Y Bay, thác Yang Bay theo cách gọi của người dân tộc Raglay có nghĩa là Thác Trời. Từ Nha Trang, theo đường 23/10, đến ngã ba Cầu Lùng Diên Khánh rẽ đường đi Đà Lạt, đi khoảng 5km thấy bảng chỉ dẫn đường vào thác Yang Bay.

Điểm tham quan đầu tiên sẽ là Mộc Thần hay còn gọi là cây Tình yêu. Đây là một cây cổ thụ độc đáo mà bà con người Raglay kính cẩn gọi là Mộc Thần. Với chiều cao khoảng hơn 25m, tán xòe tỏa bóng mát rộng, gốc cây khổng lồ này được tạo thành bởi hai cây si và da ghép lại phải đến 20 người ôm mới hết.

< Chiều cao trên 25m, tán có đường kính hơn 20 m. Gốc cây khổng lồ hơn 20 người ôm. Bà con Raglai nơi đây kính cẩn gọi đây là Mộc Thần.

Không ai biết chính xác Mộc Thần bao nhiêu tuổi. Chuyện kể rằng, Mộc thần rất linh thiêng, bà con người Raglay hằng ngày trước khi vào rừng đều dừng lại cầu khấn xin cho đi rừng bình yên.

Từ đây khách bắt đầu cuộc hành trình khám phá Yang Bay. Điểm đến kế tiếp là thác Yang Bay nằm ở độ cao 100m so với mực nước biển, là thượng nguồn của một nhánh sông xuất phát từ dãy Trường Sơn đổ về Sông Cái Nha Trang.

Trên đường đi, dòng nước len lỏi qua các cánh rừng, vách đá… tạo thành nhiều dốc thác, các hồ lớn, nhỏ dưới chân thác. Hồ cuối cùng là hồ nước cạn dưới chân một thác có độ cao khoảng 10m.

Hồ nước trong vắt, nhìn thấy đáy. Một điều khá thú vị là chỉ cần đứng xuống nước một lát là cả đàn cá bu đến rỉa chân. Cảm giác thích thú càng tăng khi khách lội ra xa hơn và cá thi nhau bu đến.

Bàn tay người tô điểm tạo nên cảnh quan đẹp khu vực xung quanh thác, thêm khí hậu trong lành, mát mẻ nên đây là nơi để khách tắm suối hay thư giãn. Khách có thể nằm phơi nắng trên phiến đá giữa hồ, hay có thể đi qua phía bên kia là bãi cát, có thể nằm trên ghế bố rồi sau đó nhảy ùm xuống nước, cảm giác giống như đang tắm sông.

Tiếng nước đổ ầm ầm phía trên cao thu hút bước chân khám phá của khách đi tìm những góc ảnh đẹp. Đường lên rất dễ đi. Lên đến tận cùng sẽ thấy dòng nước chảy qua các khe đá rất hiền hòa trên một khu vực bằng phẳng.

Từ bên trên nhìn xuống, nước đổ tung bụi nước trắng xóa ở những gộp đá có độ cao thấp khác nhau; qua khỏi đoạn ầm ào thác đổ, dòng nước xuống bên dưới như một dòng sông rộng và phẳng lặng. Đây là điểm khác biệt của Thác Yang Bay so với các thác khác ở Khánh Hòa.

Điều thú vị vẫn còn nằm phía trước. Khách lên xe điện và tiếp tục cuộc hành trình khám phá công viên Yang Bay có diện tích 596ha.

< Đường lên thác Ho Cho.

Xe đi qua những khu vườn hoa đào, những bãi cỏ xanh mịn, khu vui chơi… và cuối cùng dừng lại ở vườn hoa lan. Từ đây khách đi bộ theo đường mòn lên một thác khác có tên gọi là thác Ho Cho, càng đi lên không khí càng dịu mát.

Qua cầu treo bắc ngang một dòng suối là đến khu vực tắm khoáng nóng. Đây là nguồn nước ngầm từ trong đá, dưới lòng đất chảy ra. Khu vực này gọi là Hồ Tiên.

Có ba hồ với nhiệt độ khác nhau. Thò chân xuống hồ, người không chịu được nóng sẽ rút chân lên ngay. Tuy nhiên, cũng có nhiều người thả mình xuống hồ này để khi lên ai nấy đỏ au như con tôm luộc!

< Hồ 30 độ C.

Hồ được nhiều khách chọn lựa là hồ 30°C. Với nhiệt độ vừa phải này, đây là nơi ngâm mình tuyệt vời, tái tạo năng lượng, phục hồi sức khỏe… Có người chọn cách ngâm mình từ hồ nóng nhất, rồi chuyển sang hồ ít nóng hơn để thử cảm giác và sức chịu đựng!

Rời thác Ho Cho, khách tiếp tục cuộc vui với cưỡi đà điểu, thử thời vận với trò chơi đua heo, câu gấu, xem đá gà… Hay nhàn nhã nhất là dạo vườn lan tìm góc ảnh đẹp… Bữa cơm trưa với những món được chế biến từ “cây nhà lá vườn” như: thịt cá sấu, đà điểu nướng, canh chua, chả ram, sườn ram… Cuộc hành trình tắm suối (lạnh và nóng), đi bộ, leo dốc… khách sẽ cảm thấy đói bụng và cam đoan rất ngon miệng!

Sau bữa cơm trưa khách sẽ được thư giãn bằng bữa tiệc âm nhạc với các nhạc cụ đặc biệt của dân tộc Raglay như sáo Tacung, Đinh tuh, Talepiloi, đàn đá, đàn T’rưng… Câu cá sấu là tiết mục vui chơi cuối cùng. Có cả con cá sấu đã bị khóa chân và rọ mõm cho khách chụp hình thân thiện…

Thác Yang Bay là một thác đẹp lại thêm chương trình du lịch phong phú nên thu hút nhiều du khách, nhất là khách nước ngoài. Đến Thác Yang Bay, ngoài mục đích vui chơi hay nghỉ ngơi thư giãn, khách còn có cơ hội khám phá núi rừng hoang sơ, tìm hiểu về văn hóa của dân tộc Raglay, tham gia các trò chơi dân gian… chỉ trong một ngày lại không xa thành phố Nha Trang là mấy.

Du lịch, GO! - Theo Bình An (YuMe), internet
Hành trình đi dọc Kà Lừm, không thể không nhắc tới Ka Lô - một bản mới được dựng lên với nét đặc sắc không lẫn vào đâu được: Hút thuốc lào.

Bin Laden... nghiện thuốc lào

Nếu không có dòng chữ Bản Ka Lô - huyện Kà Lừm tỉnh Sê Kông (Lào) ngay trên cổng, chắc chúng tôi đã đặt ngay cho bản dân tộc Lào giữa mịt mù Trường Sơn này là “bản thuốc lào” bởi dường như già trẻ gái trai ở đây, ai cũng cầm ống điếu rít thiện nghệ. Hút thuốc lào và đẻ nhiều con, đó là 2 điều khiến tôi nhớ mãi về Ka Lô.

Nếu bản mới Arooc chỉ 2 người biết tiếng Việt trọ trẹ thì chỉ với 62 hộ, Ka Lô đã có đến 8 người nói tiếng Việt rất sõi. Trong đó phải kể đến trưởng thôn San Chăn. San Chăn vừa rít thuốc lào, vừa xoè tay nhẩm đếm: 62 hộ, nhà nào cũng có trên 3 đứa con, nhiều nhất có 12 đứa. Những cặp vợ chồng trẻ có 3 con là bởi chưa kịp sinh tiếp. Cứ đà này, lại phải đốt rừng, lập thêm bản mới mất thôi.

San Chăn năm nay 45 tuổi, 1 vợ 5 con và đang có kế hoạch sinh thêm em bé vào giữa năm nay. Tuy nhiên, kỷ lục sinh nhiều con nhất bản Ka Lô phải kể đến một người có cái tên rất đặc biệt: Bin Laden. Lúc chúng tôi vượt qua con dốc vào bản, người đàn ông đen nhẻm, cường tráng này ngồi vắt vẻo bên hiên nhà rít thuốc lào như đốt rạ.

Bin Laden cũng nói tiếng Việt rất sõi, trả lời rành rọt tiếng nào ra tiếng đó. Nói chuyện chưa được 2 câu, anh lại đưa ống điếu lên rít. “Mình cũng không biết vì sao bố mẹ đặt cái tên này. Gần đây có điện câu lên từ ngoài suối, xem ti vi mới biết ở nước ngoài cũng có cái ông tên Bin Laden. Nói chung tên mình là tên mình, còn ông ta kệ ông ta”.

Lúc đầu nghe anh xưng tên, tôi tưởng đùa, nhưng sau đó, chính trưởng thôn San Chăn xác nhận. “Cũng chẳng hiểu vì sao, cả thôn chỉ có cái tên thằng này là lạc loài” - trưởng thôn San Chăn nói. Bin Laden cao lớn vạm vỡ, không râu ria nhiều như trùm khủng bố quốc tế Osama Bin Laden, ngược lại thường xuyên cười rất nhiều.

Ngoài cái tên giống nhau, Bin Laden của bản Ka Lô còn giống trùm khủng bố một điểm nữa là … đông con. Tính tổng cộng, anh giờ đây có tới 8 đứa con trong khi tuổi đời chỉ suýt soát 40. Triết lý của Bin Laden về việc sinh nở: Trời sinh voi sinh cỏ, nó chui ra được thì đương nhiên phải sống được, mình nghĩ nhiều làm gì cho đau đầu hả cán bộ?

Con nhiều đến nỗi khi tôi hỏi tên từng đứa, anh chỉ nhớ được vài đứa đầu, mấy đứa sau thì “phải chờ vợ đi rẫy về mới biết được cán bộ ơi”. Vợ Bin Laden mới sinh đứa con út năm ngoái, đi rẫy đã 2 ngày vẫn chưa thấy về. “Xa lắm, đem theo cơm nắm, muối, ngủ luôn trên rẫy, mấy ngày mới về” - San Chăn giải thích.

Đàn bà không thuốc lào, chẳng ai lấy !

Ngoài vợ chồng Bin Laden thì vợ chồng Coong Hoài cũng đang mon men với tới hộ đẻ con nhiều nhất bản. Hoài đứng bên bờ suối gọi mấy đứa nhỏ về ăn cơm trưa. Có 3 đứa con trai. Còn cô gái đứng cạnh mẹ là con đầu, tên là - Mai. Hoài năm nay mới 17 tuổi, da trắng căng tròn, vừa gọi con vừa cầm ống điếu rít liên tục.

Hoài kể: “Em lấy chồng trong bản năm 13 tuổi, cưới xong thì đẻ, mỗi năm mỗi đứa. Bây giờ tổng cộng có 1 trai 3 gái. Chờ mấy đứa sau này lớn chút, lại đẻ tiếp”. Vốn tiếng Việt của Hoài rất ít, chủ yếu học mót lại từ trưởng thôn San Chăn và mấy người khác.

Hoài kể rằng em biết hút thuốc lào từ năm lên 10, mỗi lần thấy mẹ hút em cũng tập hút theo. Mẹ Hoài năm nay mới xấp xỉ 40 nhưng do ngày ngày lên rừng cuốc rẫy nên trông già hơn tuổi rất nhiều. Dù còn trẻ, nhưng mẹ Hoài cũng đã có gần 10 cháu nội ngoại. “Ở bản này không biết hút thuốc lào thì coi như chưa phải người của bản. Mà con trai nó cũng không thèm hỏi làm vợ đâu” - Hoài cho biết.

Cái ống điếu mà Hoài cặp kè bên người được làm rất công phu. “Đây là cái điếu em mới làm, còn cái điếu mẹ làm cho năm lên 10 đã bị chồng nó đập vỡ mất rồi”. Chả là con gái lên 10 tuổi, bắt đầu tập tành hút thuốc lào, mẹ Hoài làm ngay cho con gái một ống điếu để hút.

Vật bất ly thân đó theo Hoài về tận nhà chồng trong bản, dùng được 6 năm thì trong một lần say rượu, chồng Hoài đã đập tan tành cái ống điếu. Vì hành động đó, Hoài bỏ về nhà mẹ đẻ cả tuần, trưởng thôn San Chăn phải họp lại, bắt chồng Hoài xin lỗi và làm cái ống điếu khác đẹp hơn cho vợ. “Sau lần đó em ngủ riêng cả tháng trời. Đến khi chồng chịu không nổi, phải cầu cứu cả thôn em mới tha cho. Cái ống điếu là của mẹ làm” - Hoài cười tủm tỉm.

Ống điếu cày của anh Bin Laden tính đến nay đã dùng được 10 năm, nước lên bóng chỗ tay cầm loang loáng, vàng ươm như vẫn gỗ Pơmu. Bin kể đàn ông ở Ka Lô cần phải biết hút thuốc lào, như anh ta, mỗi ngày đốt ít nhất một cuộn to.

Thuốc trong nỏ ống điếu của Bin không bao giờ tắt lửa, để khi cần, anh có thể rít được ngay mà không cần châm đóm như phong cách hút của người Việt. Trong bản Ka Lô chỉ có một chàng trai đã 26 tuổi mà vẫn chỉ có 1 đứa con, đó là San Lan - con trai của bản trưởng San Chăn.

San Lan may mắn hơn những chàng trai trong bản, khi đã được một lần về thị trấn A Lưới (TT - Huế), chứng kiến phố xá, xe cộ và cuộc sống sung túc của người Việt. San Lan mãi đến năm 20 tuổi mới biết hút thuốc lào cũng bởi không thể nào tìm được vợ nên đành tập hút.

Cưới được vợ, Lan dần dần bỏ thuốc. Anh cùng vợ dẫn chúng tôi đi thăm các nhà trong bản, không ngại ngần ôm vợ, cười vui: “Ở đây muốn yêu nhau phải bắt đầu từ điếu thuốc lào, không thì ế vợ mất. Nhưng mình lại không thích hút thuốc, có lẽ vợ giành mất phần rồi”.

Vợ Lan là Hiên, mới 16 tuổi nhưng cũng như đàn chị Coong Hoài, Hiên biết hút thuốc từ năm lên 10. Lấy chồng không thích thuốc lào, Hiên chẳng ngại ngần hút luôn cho phần của chồng. “Mình không thích hút nên không làm điếu, nhưng có dịp quây quần, cũng luôn rít vài hơi cho vui. Cũng nhờ thuốc lào mà mình có vợ đấy” - San Lan vui vẻ.

Một điều kỳ lạ là phần lớn đàn ông phụ nữ ở Ka Lô biết hút thuốc lào từ nhỏ và ống điếu luôn cặp kè bên người nhưng tuyệt không ai bị bệnh gì liên quan đến thuốc. Trưởng bản San Chăn đùa: Nước suối ở đây mát lạnh và trong veo, uống vào hết bệnh tật, có con ma bệnh nào dám bắt mình được nữa!

Ka Lô cũng là bản mới, vừa được 2 đồn biên phòng Tà Vàng và A Đớt dựng nhà cách đây 2 năm. Bản nằm trên đồi cao, bên cạnh dòng sông Troong chảy ngược. Bản quanh năm chìm trong sương mù, nhưng nhà nào cũng được BĐBP đánh số cẩn thận. Dù vậy, đời sống kinh tế ở đây cũng như nhiều bản khác dọc vùng biên đang gặp rất nhiều khó khăn.

Trưởng bản San Chăn ngậm ngùi: “Cực nhất là mùa lũ về dâng đầy sông Troong, bản bị cô lập có khi cả nửa tháng, lương thực cạn kiệt, may lúc nào các anh biên phòng ở Tà Vàng và A Đớt cũng quan tâm ghé thăm, nếu không dân bản lại dời vào rừng thẳm lâu rồi”.

Rừng thẳm mà San Chăn nói cách bản 30km đường chim bay, và tất nhiên không có lối mòn đi vào, hoàn toàn mất hút giữa đại ngàn Tây Trường Sơn. Bản mới, dẫu quanh năm mây mù bao phủ tứ bề, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người qua lại.

Du lịch, GO! - Ký sự của Nam Cường (báo Tiền Phong), internet
Làng vạn chài Vung Viêng ở Bái Tử Long, một làng nằm trong hàng ngàn hòn đảo của Vịnh Hạ Long thơ mộng. Đôi, ba lần đi qua, tự nhiên tôi cứ nghĩ cái tên Vung Viêng (tên cổ là Vung Vênh) phải là “Chông Chênh” mới đúng.
“Cao nhất là núi Vung Viêng
Thấp nhất là biển, cao hơn là trời”…

Nghe cái tên của làng vạn chài Vung Viêng ở Bái Tử Long (Quảng Ninh), một làng nằm trong hàng ngàn hòn đảo của Vịnh Hạ Long thơ mộng, đôi ba lần đi qua tự nhiên tôi cứ nghĩ cái tên Vung Viêng (tên cổ là Vung Vênh) phải là “Chông Chênh” mới đúng. Bởi lẽ cái làng nổi với hơn năm chục nóc nhà đã bao đời nay vẫn chông chênh tựa lưng vào vách núi chống lại thiên tai, gió bão của trời, sóng nước của biển khơi để tồn tại, hình thành và phát triển.

Chông chênh làng Vung Viêng

Làng có từ lâu rồi, lâu bao nhiêu chẳng ai rõ. Ngày xưa chắc cũng có bãi đất, bãi cát, vì mỗi khi thủy triều rút dưới đáy vịnh vẫn còn vài dấu tích của móng nhà, công trình được xây bằng đá. Và người dân của làng vẫn vớt được nhiều đồ gốm sành nâu thô mộc, cùng những nét vạch thẳng từ trên xuống trông như gốm Thổ Hà. Đồ gốm này có thể do dân địa phương tự sản xuất, và cũng có thể do các thương lái vận chuyển từ đất liền ra bán cho các làng, các thuyền, hoặc mang đi đâu xa hơn nữa. Bởi lẽ từ Vung Viêng đi ra thương cảng Vân Đồn chẳng bao xa, chỉ đôi ba tiếng đi thuyền là tới. Thôi thì nhờ các nhà nghiên cứu lịch sử vậy…

Tên cũ của khu gọi là khu Cặp Dè. Với những địa danh như Cống Vung Viêng, Cống Đỏ, Cống Đầm. Làng chài Vung Viêng là hệ thống làng nổi trên biển. Cuộc sống sinh hoạt của cả làng chỉ trên bè. Trước kia các gia đình sống trên thuyền, họ tập trung vào cái vịnh nhỏ để chống gió bão. Lâu dần thành làng, qua thời gian họ dựng những ngôi nhà tạm bằng gỗ, tre, lá. Rồi bè mái lá, vách gỗ, thay bằng bè mái bằng, mái úp. Hiện đại bây giờ thì lợp mái tôn, mái lá bộc lưới cũ lên chống gió.

Các bè được đặt lên những thanh gỗ dài từ 5 đến 7m. Gỗ làm công trình có gỗ táu là tốt nhất. Các cây gỗ được kết cấu bằng bu long sắt. Toàn bộ sức nặng được đặt lên hệ thống phao nổi bằng thùng phuy cũ, xốp được bọc bằng những tấm bạt chống nước. Dân gọi đó là móng nhà.

Nhìn những khu lán bè màu sắc sặc sỡ, nâu, đỏ, vàng, xanh. Tựa lưng vào vách núi đen thẫm, mốc thếch chằng chịt những vết nứt xẻ ngang, xẻ dọc do kiến tạo địa chất được in bóng xuống biển xanh trông như những bức tranh ấn tượng thật đẹp.

Cuộc sống của làng chài Vung Viêng bao đời nay sống với biển và thu lợi từ biển. Làng không có những đội tàu to để đi đánh bắt xa bờ. Thuyền thì nhỏ, tài nguyên biển càng ngày càng cạn kiệt bởi cánh đánh bắt, môi trường biển bị hủy hoại, rồi còn thiên tai, gió bão. Cá to, tôm lớn họa hoằn lắm mới được vài con. Vài chiếc thuyền te lưới xòe ra như càng cua chỉ loanh quanh trên vịnh hớt cá nổi như cá mòi, cá đối, cá sơn và cá ót… Dưới chân những khe núi, vài chiếc mủng bám theo khe, hốc đá để bắt con hà, con cua và cá tôm nhỏ. Cuộc sống của dân làng còn nghèo lắm, cư dân của làng ngày càng đông, nguồn lợi từ biển càng ngày càng cạn kiệt, xăng dầu, nguyên vật liệt càng ngày càng đắt đỏ.

Trước những khó khăn như vậy các cán bộ tỉnh, xã cùng mọi người luôn tìm các biện pháp để cải tạo ngư trường cũng như cách để phát triển cho làng xã mình. Và hợp tác xã Vung Viêng được thành lập. Anh Vũ Văn Hùng người làm trưởng thôn đã 12 năm nay. Cũng đã ngần đấy năm chứng kiến thăng trầm của gia đình, làng xóm của mình, tâm sự với tôi: “Anh vẫn chỉ đau đáu một nỗi niềm làm sao dân bớt nghèo, thôn xóm an ninh tốt, không đánh bắt cá bằng mìn để bảo vệ tài nguyên. Và quan trọng nhất là chuyện vui chơi, học tập cho các cháu, tương lai của làng”. Anh cũng như mọi người làng Vung Viêng hiểu rằng quê hương mình vẫn còn đó tiềm năng. Bởi lẽ một phần của di sản văn hóa thế giới tại Việt Nam – Vịnh Hạ Long.
Tiềm năng của làng Vung Viêng

Vịnh Hạ Long đã và đang là nơi thu hút rất nhiều khách du lịch trong và ngoài nước. Làng Vung Viêng của Bái Tử Long cũng nằm trong hệ thống đó. Nó nằm chếch phía đông – bắc của Việt Nam gần sát với các mỏ than Cửa Ông – Hòn Gai -  Cẩm Phả và Thương cảng Vân Đồn xưa, đi ngược lên nữa là cửa khẩu Móng Cái, bãi biển Trà Cổ. Nơi đây là vùng kinh tế lớn của đất nước trong tương lai. Và cũng chính nơi đây vẫn còn ẩn giấu sự hoang sơ tiềm ẩn của thiên nhiên như rừng, hang động, bãi tắm cùng những vịnh nhỏ kín gió rất thuận tiện cho việc nuôi cấy ngọc trai và nuôi trồng thủy sản.

Thuyền đưa tôi ra đảo là thuyền buồm gõ đóng theo lối cổ truyền của Hạ Long. Chiếc thuyền của hợp tác xã Vạn Chài Vung Viêng được đóng để phục vụ khách du lịch dạo chơi trong vịnh. Với hai buồm chừng trăm m2 khi đi chơi chủ yếu chạy bằng gió. Từ bến Cọc Năm bên Hòn Gai ra đảo chừng một tiếng đồng hồ. Nhìn những dãy núi đá vôi đủ các loại hình thù trải dài hết tầm mắt. Làng Vung Viêng cũng nằm trong rặng núi như vậy, gồm có núi Vung Viêng (cao nhất Vịnh Hạ Long), núi Vụng Hà rồi Hang Cao…

Làng rất bình dị, thấp thoáng vài lán bè tựa lưng vào núi những chiếc bè loong lai với các phao nổi tròn như quả bóng xếp hàng thẳng tắp, đó là các bè nuôi cấy ngọc trai biển. Càng vào làng không gian càng mở, không ai biết mình sẽ đi đâu giữa cái trùng trùng điệp điệp của núi, của biển, của mây trời. Thỉnh thoảng vài con chim như: cò đen, cò lửa, quạ rồi sáo đá bay ra quàng quạc vài tiếng rồi lại mất hút vào núi. Trung tâm của làng là ngôi nhà bè to và đẹp nhất, đó là nhà cộng đồng.

Bên cạnh đó, cửa hàng bán đồ lưu niệm nhỏ và một lớp học cho các cháu. Ngồi trên bè có thể quan sát gần hết các hộ của làng. Phía trước là cổng làng (gọi là Hang Cao) cái hang xuyên thủng qua núi nóc là đá, dưới là biển. Các lán nuôi cá bè nằm dọc theo các vách núi. Các bè cá nằm ngay dưới gầm sàn dưới sân. Những con cá giò, cá song, cá vược được nuôi khá to để phục vụ cho hệ thống nhà hàng, khách sạn hoặc xuất khẩu, cũng có bè nuôi cá cảnh phục vụ thú chơi như cá tai voi, cá ông lão, cá mó rất đẹp.

Từng Vung Viêng, khách du lịch có thể đi thăm đảo Mặt Quỷ, khu Bảy Giếng, đi đánh bắt cá ở Vũng Hà, thăm rừng nguyên sinh ở đảo Trà Bàn, Vân Đồn… rồi hệ thống các bãi tắm nhỏ nằm dưới chân núi như ở Ngọc Vừng hay đảo Vạn Giò. Những bãi này còn hoang sơ, rất phù hợp cho các nhóm du lịch nhỏ. Rồi còn các hang động. Cũng từ Vung Viêng, mất đôi ba giờ trên tàu là đến đảo Quan Lạn, nơi có ngôi đình làng nổi tiếng về kiến trúc. Tại đây, nhiều dấu tích khảo cổ được tìm thấy chứng t tỏ một thời vàng son của thương cảng Vân Đồn.

Công việc mới cùng thách thức mới

Nhìn ra được tiềm năng của một vùng biển, với cảnh sắc thiên nhiên kỳ thú. Cũng những nét đặc trưng văn hóa ngư dân đa dạng và có bề dày lịch sử. Các công ty du lịch tìm đến làng. Họ đến để hợp tác, để cùng nhau phát triển. Cả làng cũng dang tay chào đón. Bởi họ hiểu thời cơ để phát triển kinh tế, để xóa dần đói nghèo đã đến. Nhưng để làm được họ sẽ phải học từ đầu. Từ khi Hạ Long lên thành phố, xã Vung Viêng giờ đây thuộc phường Hùng Thắng. Anh Hùng, vừa là trưởng thôn, vừa tham gia tổ bảo vệ trật tự, vừa phải lo công việc giữ gìn vệ sinh môi trường của xóm. Trong chương trình "Vì một Hạ Long xanh” được tài trợ bởi các công ty du lịch như Tropical Sails, Indochina Junk và Foot print với dự án xử lý rác thải ở Vung Viêng.

Ngoài thời gian làm việc, cả làng lại tự làm sạch nhà của mình, khu quang bè cá và bất cứ ai đi trên biển, nhìn thấy rác là nhặt. Cụ Lãng đã gần 80 tuổi, một mình một thuyền nhỏ ngày rong ruổi trong Vung Viêng nhặt rác. Các loại rác như ni lon, vụn của phao xốp, vỏ chai, cụ nhặt để riêng từng khu. Xác cá chết, rau cỏ thừa, rác hữu cơ được đốt lên cho vào các hốc đá với đất để trồng rau, dưa, bí. Hơn ba chục cái đò do thanh niên mặc quần áo đồng phục chèo đưa khách từ tàu lớn đi chơi trong làng.

Cửa hàng lưu niệm gần nhà cộng đồng bán đồ lưu niệm, tranh nghệ thuật cho khách than quan. Và sắp tới là vé tham quan làng tất cả đều được trích ra một phần để đóng góp xây dựng, bảo vệ an ninh, bảo vệ môi trường và nâng cấp cơ sở vật chất của làng. Tất cả hướng đến mục tiêu có thể đón khách ở lại ngay trong làng để được tham gia các sinh hoạt của một làng chài Hạ Long. Để làm được như vậy dân làng rất cần sự quan tâm của thành phố cũng như sự chia sẻ một phần quyền lợi của các công ty du lịch.

Một ngày mới bắt đầu, vài lán bè khói bốc lên từ bếp quyện vào núi đá như mây mù. Cả làng bắt tay vào công việc thường ngày. Trên những chiếc đò nhỏ học sinh đến lớp. Tiếng chào thầy, chào cô cùng những tiếng cười trong trẻo âm vang phá vỡ sự yên tĩnh trên vịnh. Ngồi trên nhà cộng đồng nhìn ra xa, những hạt mưa nhỏ rơi xuống mặt biển tạo ra hàng triệu vòng tròn nhỏ loang ra, lăn tăn như hoa nở.

Tôi cũng mong hoa nở, ấm no, hạnh phúc cho cái làng Vung Viêng bé nhỏ này. Bởi lẽ đã bao năm chông chênh trước thiên nhiên, sóng biển, giờ đây với công việc mới hy vọng sự hợp tác của làng với các công ty du lịch, với sự giúp đỡ của các cấp, các ngành sẽ phát triển để vịnh Hạ Long mãi là điểm đến hấp dẫn cho tất cả mọi người.

Tới thăm làng chài biển Vung Viêng

Du lịch, GO! - Theo Trần Đỗ Nghĩa (báo An Ninh Thủ Đô), internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống