Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Friday, 23 September 2011

Làng biển Quảng Bình, những tháng năm nghèo khó không có rừng đốn gỗ làm nhà. Người dân chỉ có một thứ cây duy nhất bám vào đó để vượt qua thiên tai sóng cả: cây rười. Và một thời, thứ cây trên cát đó như tuyệt diệt vì khai thác quá mức.

Nay, người làng biển có nhà xây kiên cố đã tạo mầm cho cây rười hồi sinh giữa mênh mông cát trắng. Cây rười thân hình ống, nhỏ mảnh, thân cao từ 1 - 1,2m đã can trường cưu mang con người nhiều ngàn năm qua.

Một thời tận diệt

Những năm bao cấp, không vùng biển nào ở Quảng Bình có con đường thông thương với bên ngoài. Ngư dân lội trên cát bằng đôi dép đẽo từ những thớ ván nhỏ xin từ người kẻ núi sau mỗi chuyến gánh cá đi bán.

Ngư dân Nguyễn Đạo ở Ngư Thủy Nam (Lệ Thủy) nói: “Đến năm 1992, Ngư Thủy Nam, Ngư Thủy Bắc, Ngư Thủy Trung hoàn toàn không có đường thông thương. Cứ lội trên cát mà đi. Những dấu chân trên cát trắng phau lâu ngày trở thành con đường để ngư dân vượt ra bên ngoài, giao lưu, buôn bán. Gánh cá thời đó phải vượt 20 cây số đường rú cát mới tới làng người làm ruộng bán. Thời đó không có đá ướp lạnh, cá ươn, không có gì làm cho cá tươi bằng cây rười”.

Người làng biển dùng rười nướng cá giữ nguyên mùi ngon của cá. Cá nướng bằng cây rười thơm phức, giữ được khí chất mặn mòi của biển. Người làng ruộng, rồi miền sơn cước vùng nào cũng thích. Rười lót vào gánh cá, có hơi ẩm của cát, hơi lạnh của nước trong thân cây, hút đi chất tanh của vẩy, làm con cá giữ được màu tươi óng ánh dưới nắng gió miền cát trắng.

< Rười làm cho cát giữ độ ẩm tốt, nguồn nước không bốc hơi. rười còn chắn nạn cát bay, cát nhảy...

Sống trên cát, không có rừng vàng, gỗ rậm để làm nhà, người miệt biển xem cây rười như cứu cánh từ hàng ngàn, hàng vạn đời nay. Nhà làm bằng cây rười. Mái nhà cũng lợp rười. Phên nhà cũng dựng vách rười. Chất đốt cũng từ cây rười. Những thung lũng cát từ huyện Quảng Ninh kéo về chút mút huyện Lệ Thủy ven biển ken dày cây rười. Rười có mặt khắp nơi, chung thủy với tư chất người kẻ biển từ ngàn vạn đời không xa.

Rười có nhiều công ích, người miền biển cứ thế khai thác. Tận thu, bứt từ trảng rười này sang trảng rười khác. Mùa cá biển họ bứt nhanh như mưa rơi trên cát. Chẳng mấy chốc, những thung lũng rười bị cùn vẹt, vô số gốc rười trơ khốc trên cát.

< Hoa của rười như cánh sao biển, là nguồn thực phẩm được người kẻ biển nấu nước uống thanh nhiệt mùa hè.

Lão ngư Nguyễn Đùng nói: “Không có bất cứ thứ gì để giữ cá tươi, chẳng có thứ gì làm nhà để ở, chỉ có cây rười.

Rười làm đủ thứ, rười làm giường ngủ, rười làm chất đốt, trai gái lấy nhau cũng hồi môn cho nhau một chục bó rười để ra riêng làm nhà. Thế là lao vào tranh rười; bứt rười cả ngày, cả đêm. Trăng sáng càng bứt nhiều. Ngày đánh cá, đêm bứt rười. Rồi rười cũng hết. Dân bó gối. Hạn hán xuất hiện. Thì ra, rười bị cắt đi thì rễ cũng héo hon, mạch nước ngầm dưới rễ cây biến mất. Cả làng phải vượt hơn chục cây số trên cát vào các làng nông xin nước. Xin mấy mùa hè nắng lửa. May, sau khi chia tỉnh được vài năm, trên cho làm đường về làng biển. Dân biển đi mua gỗ về làm nhà, nhờ đó cây rười được “tha”.

Thảo nguyên bên thung lũng cát

Ông Đùng nói: “Tha là tha rứa chứ dân vẫn bứt rười về chủm (thổi bếp), bứt rười về nướng cá, bứt rười về ướp cá. May sau này có đá, cây rười mới có cơ hội sinh tồn với cát nhiều hơn. Giai đoạn rười bị kiệt, nước trong cát cũng kiệt theo. Rười giữ nước tốt lắm. Nước dưới cây rười uống mát lịm, không sợ bị độc titan, rễ cây rười lọc hết”.

Rồi khi những nhà máy nước đá mọc lên, người ta có chất ướp cá tốt hơn cây rười, những cánh đồng rười giữa thung lũng cát trắng bị cùn mòn bắt đầu cơ hội hồi sinh. Một tháng hai tháng, một năm hai năm, gốc rười bắt đầu trổ nụ non. Rồi nhiều năm cộng lại, cả một quần thể rười bất tận nối đuôi nhau giữa cánh đồng cát trải dài từ Quảng Ninh đến Lệ Thủy hàng ngàn hécta.

< Dưới chân cây rười là cộng đồng của cua cát, của chim muông, thỏ, rùa cùng kéo về sinh sôi.

Rười mọc lại, ngư dân mừng khó tả, ông Trần Diệu nói: “Rười mọc, nước dưới cát được giữ; rười mọc, người biển dân tui như thấy cái chi đó quý giá, thân thiết trở về với làng. Không ai nói nhiều, chẳng ai nói lắm, nhìn rười đu đưa trước gió thôi cũng vui đáo để”.

Rười hồi sinh, từng đàn chim hét, chim nước, sơn ca, cu xanh, cu cườm kéo về nườm nượp; lại nữa, có cả một số cá thể thỏ cùng rùa chia sẻ sinh cảnh rười mát dịu dưới ánh nắng khốc liệt của mùa hè.

Vì đâu cây rười hồi sinh mạnh mẽ? Nhiều nghiên cứu thấy rằng, hoa cây rười mang các hạt nhỏ bé của nó là yếu tố quan trọng để rười hồi sinh. Các hạt rười di cư theo các luồng cát từ các đợt gió Lào và gió mùa Đông Bắc. Chúng chạy tứ tán khắp nơi ở thung lũng cát. Khi những cây bố mẹ bị cắt, hạt rười rung chuyển, rơi xuống cát. Gió mùa mang theo mưa, chúng nảy mầm. Chu kỳ đó kéo dài nhiều năm để đến hôm nay cây rười trở thành gia tài quý cho ngư dân làng biển. Bởi nó giữ được nước, mạch nguồn của cuộc sống.

Giữa vô biên cát trắng, ánh lên nền trắng đó là màu xanh của rười. Người làng biển xem đó như sinh khí của mình và đã biết gìn giữ một sinh cách trên cát độc đáo cho riêng mình. Cây rười, trong nghiên cứu khoa học gần như không được chú ý, và trong các danh mục hỗ trợ hồi sinh của các cơ quan chức năng về thực vật, nó cũng không được ưu tiên. Nó tạo mạch nước ngầm dưới cát. Không có rười, làng biển không có nước. Rười trở thành gia tài của làng biển đương đầu với hạn hán trên rú cát bay.

Đi giữa thung lũng cát, rười hồi sinh khắp nơi, chúng mọc đều nhịp như cha ông chúng từng mọc. Ken dày, đều tắp như thảo nguyên bất tận bên thung cát. Mỗi thân rười nhỏ bé như chiếc đũa nhỏ, cơn gió nhẹ vút qua một cây trơ trọi bổ xiêu, bổ chúi, nhưng khi cả bụi rười cùng mọc, đồng tâm lớn lên thành bó lớn, cơn gió mạnh chẳng làm chúng mảy may, rười như biết hiệp lực.

Chẳng thế mà ngư dân thời chưa có nhà kiên cố, vẫn nương tựa vào cây rười để sinh tồn trên cát trắng. Thân rười nhỏ bé nhưng kiên gan, hoa rười gió thổi bay nhưng mạnh mẽ sinh tồn. Người miệt biển coi rười hồi sinh như thứ gia tài quý, bởi có hàng trăm ngàn con người nhờ ơn cây rười để lấy nước dưới cát cho cuộc sống thường nhật. Cây rười nhỏ bé nhưng ích lớn lạ kỳ.

Cây rười hồi sinh là tín hiệu tốt với môi trường trên cát, góp phần giữ nước cũng như chống nạn cát bay, cát nhảy, tạo sinh cảnh cho các loài chim chóc, động vật về sinh sống và cho con người làng biển không gian trong lành

Du lịch, GO! - Theo SGGP, blog Culangcat

Thursday, 22 September 2011

Có lẽ ngoài nổi lo chuyện tai nạn, hỏng hóc dọc đường thì người đi xe gắn máy còn một nổi lo không nhỏ khác: đó là "đinh tặc".

< Trên thế giớ, chỉ VN mình mới có nghề ác ôn này.

Trong những chuyến phượt phẹo xa xôi, dân du lịch bụi thường bị ám ảnh chuyện này khá nhiều. Nhiều câu chuyện về sự khốn khổ cùa người đi đường ví dụ như chuyện anh Tuấn (ở Ea H’Đing, Cư M’Gar, Đắk Lắk) đi từ Đắk Lắk về TP.HCM thay ruột xe 19 lần... và đương nhiên vừa nhận giá trời ơi, vừa ruột dỏm, vừa mất thời giờ... làm chùng bước chân của người lữ khách trên các cung đường nổi tiếng về sự lộng hành của đinh tặc.

Cũng chính vì nguyên do này mà mình đã hủy bỏ chuyến phượt TPHCM - Gia Nghĩa - Di Linh - Tánh Linh do QL13 và QL14 rất "lừng lẫy" vì danh tiếng một cung đường của... đinh tặc, chẹp!

Do sau này sức khỏe kém: mình tự nhắm chuyện cạy vỏ, tháo bánh rồi tự vá xem ra không ổn như hồi còn thanh niên - việc mình đem phòng xa ruột trước - sau cũng chỉ là liều thuốc be bé tạo chút cảm giác an tâm... chứ nếu đính đinh tặc thì cũng đành chịu thua phương cách trấn lột này giữa ban ngày ban mặt.

Trong khi các địa phương vẫn còn bó tay với vấn nạn có chiều hướng gia tăng này thì người đi xe phải tự bảo vệ mình thôi - Vậy cách gì để phòng tránh "tương đối" những cây đinh bẻ cong, những miếng sắt ách rô bén nhọn được cố ý tung ra giữa đường trong sáng sớm hay đêm tối?

< Miếng chắn bùn chống đinh thường bạt gió mỗi khi chạy nhanh...

Cán đinh hay ách rô nếu  dính bánh trước: coi chừng bạn đã chạy nối đuôi theo xe khác, xe trước cán làm nẩy lên - xe chạy sau bị đâm thủng. Còn thông thường thì khi bánh trước xe máy của bạn cán phải đinh (hay ách rô sắt) khiến đinh này bật lên và bánh sau sẽ bị dính quả.

Đã từng có lần mình dùng miếng cao su dày cắt hình thang (như cái chắn bùn) treo phía dưới gầm máy với ý định khi bánh trước cán đinh làm nẩy lên: miếng chắn này sẽ làm bật đinh ra hướng khác, tránh việc găm vào bánh sau. Tuy nhiên: do miếng chắn này bọc gió nhiều khi chạy với tốc độ hơi cao nên nó thường bị bạt đi dù mình cố ý bắt thêm vài con bù lon nặng bên dưới - Khi miếng chắn đã bị bạt xéo rồi thì hiệu quả còn thấp, xem ra không ổn.

< Lưới mình định làm là thứ lưới này: cắt từ giỏ trước xe đạp.

Giờ đây mình nghĩ ra cách này: dùng lưới sắt mỏng (thứ này thì không bạt gió) cắt thành hình thang và gập các bìa lưới lại cho thêm cứng cáp. Đo cắt là sao để khi treo dưới gầm xe: lưới cách mặt đất chừng 4cm là ổn.
Loại lưới mình có ý định sử dụng là lưới thường dùng trên các giỏ trước gắn trên xe đạp hay phần sau chảo anten - lưới sắt này mềm, dễ uốn nắn, dễ cắt và rất thoáng.

Tạo lưới xong thì thêm hai nẹp sắt dày phía dưới cạnh hình thang dài (Hoặc bắt thêm vài con bù lon) cho có sức nặng, tránh đong đưa. Dùng hai sợi dây rút nhựa lòn phía trên lưới, choàng qua cây sắt để chân Win100 dưới gầm máy rồi rút lại, rút lỏng thôi - cốt ý khi gặp vật cản như đá, thềm đường, gò đất... thì lưới chắn đưa ra phía sau, không làm biến dạng lưới.
Treo lên rồi cũng cần uốn cho lưới có hình cánh cung hướng ra phía trước - chủ ý khi gặp vật gì đó văng vào thì vật lạ sẽ bị hất sang hai bên.

< Vừa "chống", vừa "hốt"... Nhưng chuyện gió bạt sẽ làm giảm hiệu quả.

Bạn cũng có thể cắt lưới dài hơn mươi phân: phần dài hơn này cần gập đôi phía dưới rồi uốn cong theo hình máng - chủ ý hứng luôn đinh, ách rô khi những thứ này đập vào lưới và rớt xuống. Tuy nhiên làm lòng máng thì không thể uốn lưới hình cánh cung được.

Mình dự tính như vậy nhưng hiện tại vẫn chưa tìm thấy chổ nào bán loại lưới mềm này. Cả những chổ vá xe đạp quen mình cũng hỏi giỏ xe đạp cũ nhưng không ai có (khi có thì họ... bán sắt ký hoặc vứ đi, ai nghĩ giữ nó làm gì). Có lẽ tìm hoài không ra, phải mua quách một cái giỏ xe đạp mới về cắt lấy lưới vậy.

Mình mong rằng đây sẽ là phương cách tốt để giúp những người điều khiển xe gắn máy trên đường có thêm sự an toàn, tránh chuyện phải "dính quả" của những kẻ làm ăn không chân chính.
.
< Lưới chống đinh tặc hiện tại mình đang sử dụng đây.

Còn bạn, bạn thấy như vậy có ổn không? Bạn biết chổ nào bán lưới này không? Mình mong có nhiều ý kiến của tất cả các bạn về chuyện này.

Điền Gia Dũng - Blog Du lịch, GO!

Kinh nghiệm phòng chống đinh tặc cùa Du lịch, GO!
Trong các môn cờ như cờ vây, cờ vua, cờ tướng, cờ caro ... thì dường như chỉ cờ tướng mới có thể "tràn ra vỉa hè", đi vào văn hóa giải trí bình dị của người Hà Nội.
"Quán kì bất ngữ chân quân tử. Khởi thủ vô hồi đại trượng phu" – "Xem cờ mà không mách nước mới là bậc quân tử. Nhấc quân cờ đi mà không xin đổi lại mới tỏ ra đấng trượng phu.”

Những du khách lần đầu đến Hà Nội không chỉ đến các địa danh như Văn Miếu, lăng Bác hay bờ hồ Hoàn Kiếm, hồ Tây. Mà còn thích dạo quanh các khu phố, con đường để được nhìn thấy một hình ảnh rất đặc biệt: Đó là những đám đông ngồi chơi cờ quây quần ngay trên các vỉa hè đường phố. Với đủ các thành phần, lứa tuổi, tất cả đều rất hào hứng, say sưa xung quanh một bàn cờ tướng.

Có người thắc mắc: chơi cờ nghe nói là một thú vui tao nhã lúc nhàn rỗi mà sao ở đây lại bình dị đến thế. Xin thưa rằng, chính sự bình dị đó đã làm nên một thú chơi rất đặc trưng của người Hà Nội: Cờ vỉa hè.

Cờ tướng là một trò giải trí được du nhập từ Trung Quốc sang Việt Nam từ lâu đời. Khác với đi thi đấu, cờ đánh vỉa hè không kén người chơi. Ai thích chơi cũng được, chỉ cần sẵn lòng và hiểu được luật chơi. Vì thế nhìn các ván cờ trên vỉa hè Hà Nội ta thấy gồm đủ các thành phần, lứa tuổi, từ các cụ già cho đến những đứa trẻ cũng theo ông đòi học đánh.

Rồi từ các ông công chức nhà nước đến người lao động phổ thông đều có thể tham gia môn thể thao giải trí này.

Các bàn cờ được bày ra ở những vỉa hè rộng rãi, thoáng mát, có bóng râm. Cũng có thể ở những nơi ít người qua lại trong các ngõ nhỏ, cũng có khi là các bờ hồ đông đúc.

Người ta thường đánh cờ lúc chiều tối, khi cái nắng ngoài trời đã dịu xuống rất nhiều, khi một ngày làm việc mệt mỏi đã qua. Người ta cùng ngồi lại, nhâm nhi cốc trà rồi bày cờ ra đánh.

Thông thường, mỗi ván cờ chỉ có hai người nhưng hiếm khi thấy một bàn cờ vỉa hè lại vắng vẻ. Mà các bàn cờ thường là nơi tập trung, thu hút rất đông người. Thường là những người đi bộ, tập thể dục vào các buổi chiều. Những người ngồi ngoài cũng tham gia nhiệt tình vào ván cờ như thể chính mình là người trong cuộc. Mỗi một nước đi đều có sự đắn đo của cả người chơi lẫn người xem, những tiếng đám đông trầm trồ, khen ngợi nước cờ hay hoặc xuýt xoa tiếc thay cho một nước dở cũng làm người ta cảm thấy gần gũi nhau hơn.

Đứng bên bàn cờ một lúc, dù ta không biết chơi cờ nhưng cũng sẽ dễ dàng bị lôi cuốn vào không khí chung. Những quân xe, mã, pháo tung hoành dọc ngang trên bàn cờ như cuốn ta vào một cuộc chiến mà người thắng cuộc sẽ được một vinh dự tinh thần rất to lớn - được xem là bậc cờ cao, có trí tuệ...

Người ham cờ có thể bỏ ra hàng tiếng, thậm chí nửa ngày say sưa bên bàn cờ tướng. Hễ ở đâu có bàn cờ, là những người ham cờ đều có thể được ngồi ghé xem, và đây là nơi rất dễ làm quen, kết bạn cùng sở thích.

Ngoài các ván cờ vỉa hè thì ở Hà Nội cũng xuất hiện nhiều chợ Cờ dành cho người chơi đến thử tài, đọ sức. Như chợ cờ Hồ Hoàng Cầu (Đống Đa), chợ cờ phố Bạch Đằng, chợ cờ Định Công (Hoàng Mai),… là nơi hội tụ những "cao thủ làng cờ" gặp gỡ, thi tài. Nếu bạn là người ham cờ, đến Hà Nội, đừng bỏ qua cơ hội thử sức mình tại nhưng chợ cờ như thế.

Có lẽ chính vì sự bình dị của cờ tướng vỉa hè mà nó đã trở thành một thú chơi rất đặc trưng của người Hà Nội. Một nét đẹp hài hòa như một họa tiết trong một bức tranh về Hà Nội.

Du lịch, GO! tổng hợp

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống