Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 23 May 2012

(Tiếp theo)
Hai mươi sáu năm qua đã chạy chiếc Win100 này, mình biết rõ mọi ngóc ngách của nó từ xăng, gió đến điện đùng và cả thắng trước sau, nói chung là mọi vấn đề về an toàn của chiếc xế tri kỷ. 

Vậy nhưng chuyện phù vỏ thì thật bất ngờ do xe vẫn chạy hằng ngày, không xuất hiện triệu chứng lạ. Bây giờ mới nhớ lại lúc rời thành phố Nhơn Trạch: mình nghe tiếng tạch tạch nhỏ theo vòng quay bánh xe. Lúc ấy mình cứ nghĩ có lẽ dính một viên đá con con trong các khe của lốp nên dừng xe lại và tua bánh nhìn kỹ nhưng không phát hiện ra điều gì.
Phù nhưng chưa phình to, cũng chưa đến nỗi nào - Cái vỏ này của Thái, khá tốt nhưng là loại vỏ mềm ít gai sâu, ruột cũng hàng Thái luôn, chưa có lỗ nào nhưng đã bơm keo tự vá một lần kỳ ở Lagi; gõ vào bánh sau vẫn long kong cứng cáp, dzị là lên xe đi tiếp!


< Ma Lâm: 69km.

Chạy một đoạn xa thì thấy cọc kilômét ven đường báo cho mình biết Phan Thiết còn 85km nữa: không quá xa nhưng sẽ là "đại họa" vì bắt đầu từ đây thì đường và đèo trên QL28 sẽ vô cùng vắng vẻ. Phần khác: do vỏ sau Win100 có chỉ số 300 - 17, khác vỏ những loại xe thông dụng như Ware, Dream... nên bắt buộc phải đến các thị trấn hay thành phố lớn mới có thể tìm thay được.

< Đường vắng teo, tha hồ chạy mà không ngại bị "bắn". Nhưng đừng nhanh quá vì cua liên miên...

Gió vi vu bên tai, đồng hồ cây số vẫn lên đều đều. Chỗ phù làm xe tưng nhè nhẹ theo vòng quay - Vậy nhưng khung cảnh hoang sơ và hùng vĩ trên vùng Lộc Bắc khiến mình "vứt gánh lo đi", bỏ nỗi lo... cho đến khi gặp một khung cảnh bất ngờ...

< Bất ngờ giữa khung cảnh hoang sơ: một bãi rác to chà bá...

Phượt nhiều nơi, chắc hẳn bạn không thể quên cái mùi cây cỏ, hoa lá rừng hoang sơ... đúng không? Cái hương thơm tinh khiết mà nếu sống tại thành phố sẽ ít có cơ hội để thưởng thức được. Vậy nên dân đô thị một khi thèm muốn cái thiên nhiên lại lang thang ra vùng ven hay vào các công viên lớn (bọn mình thường xuống Phú Mỹ Hưng) để tìm chút không gian xanh, tìm lại cái hương vị cỏ cây thơm ngát và trong lành cho buổi đi dạo mát vào sớm mai hay chập tối.

< Nhưng chỉ là một điểm lùi nhỏ, qua rồi lại thấy cảnh liền cảnh - phê lòi...

Hương vị cây cỏ, mùi sơ khai này thì bọn mình hoàn toàn thừa mứa trên cung đường QL28 nối từ Di Linh đến Ma Lâm... cho đến một lúc, trong không khí lại có một mùi lạ: mùi của sự "văn minh", rõ hơn là mùi của chất phế phẩm từ đô thị. Giữa một không gian bao la của núi rừng, giữa bạt ngàn màu xanh, nhấp nhô với các triền núi bổng xuất hiện một bãi rác to đùng!
< ... với các khúc cua liên tục.

Ôi mẹ ơi, rác lềnh khênh, rác vương vãi hay chất thành đống cao giữa một vạt rừng bị san phẳng. Vài dấu vết của sự đốt bỏ dở dang nhưng làm sao mà đốt được, cần biết bao nhiên liệu để thiêu hủy, mà thiêu hủy cách này cũng nguy hiểm vì có thể gây cháy rừng. Vậy nên núi rác vẫn mặc nhiên tồn tại giữa chốn thiên nhiên...
< Rừng hai bên lúc rậm lúc thưa với một màu xanh mát rượi.

Ảnh bản đồ vệ tinh vùng rừng núi này rất cũ kỹ do có từ năm 2002. Nếu bây giờ, một vệ tinh nào bay ngang vùng trời và chộp lấy mảnh rừng huyền thoại của chúng ta và cập nhật lên bản đồ, chắc hẳn sẽ có người xem và thốt lên: whao, cái gì vậy cà? trông như một... khu công nghiệp, một nhà máy khai thác... đá hay một "vườn hoa" nhiều màu sắc giữa rừng!
< Theo nhiều tài liệu cũ trước năm 1975, tại đây có địa danh đèo Da-Trum nằm cách thủ phủ 'Dilinh' chừng 15 cây số về hướng Nam và đèo Yan-Kar cách 'Dilinh' 19 cây số về hướng Đông Nam (thời ấy Dilinh là quận). Cả hai có độ cao là 1235 và 1017 thước. Người ta cũng cho rằng từ đèo Yan-Kar có thể nhìn về Phan Thiết để thấy biển Đông (hồi đó còn gọi là biển Nam Hải).

< QL28 thời ấy người ta gọi là liên tỉnh lộ 8 bắt đầu từ Phan Thiết qua Ma Lâm, qua đèo Datrum đến Di Linh, rồi từ đó đi tiếp lên Ðà Lạt.
Thời nay, các địa danh trên không còn, tuy nhiên những đoạn đèo dốc như bạn thấy vẫn tồn tại và được tu bổ tốt hơn xưa nhiều.

< Những đoạn cong cho thấy luôn các khúc đường mà bọn mình sẽ đến...

Rồi thì cái "không đẹp mắt" cũng tọt lại phía sau lưng, qua những vòng bánh xe quay tít. Đường vẫn còn xa lắm giữa chập chùng rừng núi, rất ít các xe qua lại (ý mình là xe gắn máy, xe 4 bánh - còn xe khách hổng thấy xuất hiện trên đường QL28)...
< Bất chợt gặp một chốt kiểm lâm có thanh ngáng ngang đường, "lâm tặc" chắc không khoái và không đi lối này.
Ven đường có một số súc gỗ to bị tịch thu nằm lăn lóc.

< Một lối mòn lên rừng: dốc cao thía này chắc chỉ có xe ủi hay xe "tăng" lên được thôi. Nhưng đường vô đó làm gì nhỉ, chắc chỉ "cạp gỗ - cắn rừng" rồi trồng cây công nghiệp...

< Cua nhiều nên cũng có các gờ giảm tốc liên tục.

... Không ngại "bắn tốc độ" vì nơi đèo heo hút gió này thì ai đâu mà bắn? Tuy nhiên mình vẫn giữ tầm trên dưới 50km/h do cái sự "phù mỏ" của vỏ sau, phần khác cũng cần lê lết một tý để thưởng lãm cái cảnh đẹp huyền hoặc xung quanh, không gấp gáp gì.
< Lúc này thì trời không còn nắng nữa, khí hậu vùng cao nguyên khiến bọn lữ khách mình thấy se se...

< Cột kilômét bên đường vẫn xuất hiện đều đều, bánh xe vẫn quay tít...

< Một căn nhà nhỏ ven đường, nhìn vào không thấy ai...

Nắng khá gay gắt nhưng không hề nóng bức do chốn này vẫn là cao nguyên, chênh lệch hàng ngàn mét so với mực nước biển. Lại nhớ lời anh quản lý tại thác Bobla: sau khi xuống hết đèo Gia Bắc rồi sẽ thấy "phê" vì cái nóng, quả là đúng y như vậy thật!
< Tít xa có vài căn nhà nhỏ giữa các rẫy cà phê trên sườn đồi.

Nhắc đến anh lại nhớ đến thác: bỏ cha chưa! thác Liliang mà bọn mình định ghé ở đâu? Vậy là dừng xe lại, rút cái netbook dò dò, xét xét từ hướng dẫn đến bản đồ mới nhận ra mình đã bỏ qua thác từ lúc não lúc nào, thiệt là khỉ gió!
< Ở nơi này: thời gian như dừng lại trong tiếng gió xào xạc ngọn cây...

Trở lại thì quá xa (thác Liliang thuộc xã Gung Ré, cách thị trấn Di Linh chưa đầy 13km), vỏ sau thì "phù mỏ" nên chả dám bôn ba thêm dăm dặm đường, dzị là rứt ruột xé gan lên đường tiếp hướng về Ma Lâm mà lòng cứ nhủ thầm sao chuyến ni lắm chuyện xúi quẩy! Vậy nhưng khi về đến nhà rồi, xâu lại các tình tiết lại thì mình cho rằng xui cũng lắm nhưng hên cũng thật là nhiều đấy, nhưng đó là chuyện hồi sau.
< Bất chợt mình thấy một nhóm bạn gồm 2 nam 2 nữ đứng cạnh gốc cây to ven đường. Họ ăn mặc đẹp nhưng không hành lý: vậy là không phải "dân phượt" nhà ta...

< Các cua ngoặc liên tiếp xuất hiện chen giữa rừng và núi, đường khúc này thu hẹp chỉ vừa đủ một làn xe 4 bánh.

< Dốc 10° cũng xuất hiện liên miên.

Các cột cây số hai bên vẫn hiện đều, kia ghi rõ dòng chữ QL28 - Ma Lâm 69km. Chắc chắn nơi này thuộc xã Gia Bắc dù chưa đến đèo cùng tên. Vậy nhưng suốt đoạn đường từ thị trấn Di Linh đến đây, mình thấy cung đường đã qua có khác gì đèo đâu nhỉ: nhiều cua, nhiều dốc quanh co - để đến đèo Gia Bắc rồi sẽ so sánh xem sao.
< Thoắt một cái thì trời kéo mây tối sầm, những hạt mưa bắt đầu rơi - chắc dính mưa trên đèo quá.

Đường lúc này bắt đầu liên tục gặp cua ngoặc: những cái cua thật gắt mà người ta thấy trên đèo Hải Vân gọi là cua "tử thần" do lắm tai nạn. Đèo Hải Vân có 2 cua như vậy thì ở đèo Gia Bắc có lẽ phải gần số chục - Vậy nhưng Hải Vân trước khi có hầm thì lượng xe lưu thông ầm ầm, tai nạn khó tránh khỏi - còn ở đây ít xe nên thần chết có quơ lưỡi hái cũng chả bắt được ai.
< Và mưa thật, mưa to hạt lộp độp trên đường nhựa. Ngộ nỗi là ánh nắng chan hòa cũng đồng thời xuất hiện: mưa nắng đây. Những bộ áo mưa đem theo lúc này bắt đầu phát huy tác dụng - kiếng trên nón bảo hiểm giúp tránh các hạt nước to đùng, lốp bốp đến rát cả mặt.

< Trong mưa, mình chạy qua một đoạn la liệt "máu của rừng". Tấm bảng vàng bên cạnh ghi: "Khu vực chi trả dịch vụ môi trường rừng - xã Gung Ré, huyện Di Linh". Hổng hiểu là gì, chỉ biết là chốn này vẫn thuộc Gung Ré.

< Gặp tấm bảng ngã 3 mà có bạn đã thắc mắc về cái chữ "i": chạy thẳng là Phan Thiết 70km, quẹo phải là Son Dien 7km - mình cho rằng rẽ phải là vô Sơn Điền. Xã Sơn Điền là một xã anh hùng, một vùng căn cứ kháng chiến cũ tại huyện Di Linh. Đường vào xã nay đã được láng nhựa phẳng phiu với kinh phí 30 tỉ đồng, chỉ mất hai mươi phút chạy xe từ ngã ba Bảy Mươi sẽ gặp những đồng bào người K’Ho ở xã Anh hùng Lực lượng vũ trang Sơn Điền.

< ... Người ta nói "Sơn Điền như một thung lũng được vây bọc, chở che bởi bạt ngàn rừng xanh. Những căn biệt thự, những mái nhà kiên cố đỏ chói ngói mới xen lẫn hàng trăm ngôi nhà sàn truyền thống ẩn giữa vườn cà phê xanh tạo nên một bức tranh nhiều gam màu tươi sáng, nhiều sinh khí cho vùng căn cứ xưa".
Bọn mình mong sẽ có dịp vào đây một lần... nhưng hiện tại thì vẫn hướng về Gia Bắc.

< Ma Lâm còn 53km, Gia Bắc chỉ dăm bảy cây số nữa là đến thôi.

Xe vẫn chạy đều, thi thoảng bọn mình lại dừng lại ít phút: vừa uống nước, vừa ngắm cảnh vật đầy thi vị xung quanh mà không hề bị quấy rầy vì chả có ai. Có biển báo vào đèo nhưng do sơ xuất nên ảnh hư, mà hình trên đèo ni khá nhiều do pà xã bấm máy lia lịa: chụp thừa còn hơn bỏ sót.
< Mưa không còn nhưng bầu trời vẫn rất âm u, vì vậy do dự không muốn bỏ áo mưa ra: nó ùm xuống một phát thì trùm vô hổng kịp - mà mưa rừng núi thì lạnh lắm, he he...

< Đột nhiên bầu trời lộ màu da xanh trong văn vắt. Núi rừng Tây nguyên là vậy, thoắt nắng rồi lại chợt mưa - mà mưa khá dữ!

Thông tin về đèo Gia Bắc trên mạng ít, lại sai lệch nhiều nhất là về địa danh. Mình tổng hợp ra chỉ có thế này:
Đèo Gia Bắc thuộc xã cùng tên, huyện Di Linh - Lâm Đồng. Đèo nối liền Di Linh và Phan Thiết bằng con đường nhỏ, ngặt không quá gấp, nhưng liên tục. Cảnh sắc tại nơi đây khá hoang vắng nhưng rất đẹp và lãng mạn...

< Cuối cùng thì bọn mình cũng dừng chân tạm nghỉ, chủ yếu để xếp mấy chiếc áo chống nước lại.
Bạn thấy không: đường vẫn bé tẻo teo và rất vắng - có múa hát giữa QL cũng hổng sao.

... Đèo Gia Bắc có nhiều đoạn chỉ vừa đủ một làn xe cho cả hai chiều nhưng phong cảnh cực hữu tình, hoang sơ. Tại đỉnh đèo thường có sương mù trong sớm mai hay những ngày không nắng, bay lập lờ ngang tầm xe chạy, gần giống như Sapa. Giữa đèo là trung tâm xã Gia Bắc với những thôn xóm của người K’Ho cự ngụ trong những ngôi nhà nhỏ nhắn ven đường.

Với đỉnh cao nhất chừng 800m trên mực nước biển, đường đèo Gia Bắc hiểm trở với khoảng trên chục km đường đèo dốc quanh co liên tiếp, cua nối tiếp cua, vực nối tiếp vực thẳm, hết cua trái lại cua phải, có nhiều đoạn cua rất gấp. Tuy nhiên do đường ít xe nên không quá hiểm nguy.

Điểm hấp dẫn của đèo Gia Bắc ngoài sự hiểm trở và các khúc cua chính là thiên nhiên hoang sơ gần như còn nguyên vẹn.

Con đường độc đạo cheo leo có khi nằm giữa hai  vách núi cây rừng phủ bóng, có khi mở ra cảnh thiên nhiên hùng vĩ núi non với vực thẳm hun hút một bên, vách núi dựng đứng một bên.

< Một khoảng không mở rộng trước mắt bọn mình. Tít phía đối diện trên sườn núi xa xa là một khe thác lớn chảy từ lưng chừng núi xuống tận phía dưới - nhìn trông như một lọn tơ trắng muốt bên khung dệt...

Đã đến Gia Bắc rồi, một xã vùng xa nằm lưng chừng con đèo cùng tên...

Còn tiếp
Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12
Người ta lưu truyền rằng nếu ai đi ngược lại những lời nguyền hay những giao ước của làng thì sẽ phải gánh chịu những bất hạnh hôn nhân, thậm chí vợ chồng còn âm - dương cách trở...

Quy ước lạ lùng

Làng Thượng Lỗi nằm ngay trong địa giới một phường của thành phố Nam Định. Những người lạ đến nay đi chẳng ai biết được trong ngôi làng cổ hơn nghìn năm tuổi này lại tồn tại một sự giao ước khiến cho rất nhiều đôi tình nhân dù rất yêu nhau nhưng chẳng thể đến được với nhau.
Ngồi một vài quán nước trong làng, hỏi chuyện những người trẻ tuổi, chẳng ai rõ nguồn gốc sâu xa của giao ước này nhưng họ đều nhớ nằm lòng lời dặn dò của cha mẹ và các bậc cao niên, nếu có yêu ai thì tránh xa người làng cận kề Tức Mặc. Nếu làm trái với lời dặn này thì hậu quả không lường hết được, hoặc chết, hoặc chẳng thể hạnh phúc đến đầu bạc răng long.

Theo lời những người trong làng, cách đây chưa lâu, một người đàn ông ở Thượng Lỗi lấy vợ làng Tức Mặc đã qua đời bị bạo bệnh. Điều đáng nói là đây không phải trường hợp đầu tiên đoản thọ mà được cho là vì làm trái với giao ước bao đời của tổ tiên. Có đôi nam nữ vì quá yêu nhau nhưng vấp phải sự ngăn cản quyết liệt của 2 bên gia đình đã dắt díu nhau đi nơi khác để mong được trăm năm hạnh phúc. Nào ngờ, người làng nghe tin họ cũng đột nhiên mắc bệnh lạ mà chết...

Hỏi thăm quanh làng cổ Thượng Lỗi, không phải không có những đôi trẻ bất chấp mọi lời ngăn cản của mọi người, quyết định tìm đến với nhau và vẫn đang sống bình yên, hạnh phúc. Tuy nhiên, theo cách giải thích của các cụ cao niên tóc bạc da mồi thì đó là những gia đình di cư từ nơi khác đến. Chính vì vậy, họ không chịu sự chi phối của giao ước kia.

Tìm lời giải từ truyền thuyết

Theo sự chỉ dẫn của người làng, chúng tôi tìm vào nhà cụ Trần Khắc Xưởng, 84 tuổi, một trong những vị cao niên còn minh mẫn. Dù đang rất mệt mỏi với những căn bệnh tuổi già nhưng cụ Xưởng vẫn nhờ cụ bà đỡ dậy để kể cho chúng tôi nghe ngọn nguồn của giao ước cấm trai gái lấy nhau của 2 làng Mặc - Lỗi.

Từ khi còn là một cậu bé tóc còn để chỏm, cụ Xưởng đã nghe ông nội và bố kể lại rằng, làng Thượng Lỗi là quê hương của một vị nữ tướng tài ba chuyên đánh trận dưới nước tên là Phạm Thị Côn Nương.
Bà giỏi giết giặc và có khí tiết hơn người nên luôn được 2 chị em vua bà Trưng Trắc, Trưng Nhị tin tưởng, trọng dụng. Trong thời gian đi theo 2 Bà Trưng đánh quân Nam Hán, bà Côn Nương đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù.

< Ở Làng Thượng Lỗi và Tức Mặc đêu thờ một bát hương, được gọi là bát hương chị em thờ bà Côn Nương và Lý Triều Công.

Đến năm Quý Mão 43, khi quân Nam Hán cử tướng Mã Viện sang nước ta thì Hai Bà Trưng thất thủ, bà Côn Nương cũng nhảy xuống sông tuẫn tiết. Cảm phục lòng quả cảm của vị tướng này, người dân Thượng Lỗi đã lập đền thờ...

Cũng theo lời kể của cụ Xưởng thì hơn 1.000 năm sau, vào năm 1138, có viên quan Lý Triều Công được triều đình cử đi đánh giặc đang chiếm đóng ở gần làng Thượng Lỗi. Khi ngang qua làng, thấy đền thờ bà Côn Nương, viên quan liền vào khấn vái để mong bà phù hộ cho trận đánh tới sẽ thắng lợi. Vị nữ tướng đã hiển linh nên trận đánh đó Lý tướng quân ca khúc khải hoàn.

Nhớ ơn bà Côn Nương, Lý Triều Công quay trở lại đền bà dâng hương cảm tạ. Sau khi Lý Triều Công mất, dân làng Thượng Lỗi biết ơn ông đã đánh tan giặc dữ, đem lại bình yên cho xóm làng nên cũng lập đền thờ.
Rồi người làng đưa cả 2 vị tướng vào thờ phụng ở đình làng và coi họ như chị em dù bà Côn Nương hơn ông Lý Triều Công hơn nghìn năm tuổi.

Chiêu một ngụm nước trà, cụ Xưởng kể tiếp: "Kể từ ngày đó đình làng tôi có 2 bát hương thờ 2 vị thành hoàng gọi là bát hương chị và bát hương em. Nhờ sự phù hộ của 2 vị thần mà nhiều đời sau làng Thượng Lỗi mưa thuận gió hòa, làm ăn phát đạt, nhà nào cũng sung túc.

< Cổng đình làng Tức Mặc.

Thấy vậy, người làng Tức Mặc ở kế bên sang xin dân làng chúng tôi một bát hương trong đình về thờ để được cùng hưởng phúc. Dân làng tôi quyết định cho làng Tức Mặc bát hương ông Lý Triều Công. Tuy nhiên khi tổ chức lễ rước thì người làng Tức Mặc lại lấy nhầm bát hương thờ bà Côn Nương".

Kể từ lúc đó, người dân hai làng cũng kết nghĩa ruột rà, máu mủ. Các cụ cao niên 2 làng đã có giao ước rằng, trai gái hai làng sẽ không lấy nhau mà coi nhau như anh em ruột thịt. Ai làm trái giao ước này sẽ bị trừng phạt và gặp bất hạnh hôn nhân.
Một đồn mười, mười đồn trăm, những câu chuyện mang đầy màu sắc huyền bí như vậy đã khiến cho trai gái 2 làng Tức Mặc - Thượng Lỗi lo ngại mà chẳng dám kết duyên chồng vợ.

Hiện tại, cứ ba năm một lần, vào những năm Tý, Mão, Ngọ, Dậu, dân hai làng lại rước bát hương từ làng này sang làng kia thăm nhau. Mỗi lần rước kiệu lại mở hội lớn tưng bừng trong hai ngày, gọi là lễ giao hiếu. Cứ thay phiên nhau mà làm, lần này Thượng Lỗi rước qua thì lần tới Tức Mặc rước lại. Những ngày hội ấy mỗi làng lại chọn ra những trai thanh gái lịch đảm đương việc rước lễ.

Du lịch, GO! - Theo báo Dân Việt, YuMe, internet
Mặt trời vừa ló lên phía chân trời, đoàn người rước Phật từ chùa ra cột mốc đánh dấu chủ quyền Việt Nam. Những em bé mặc màu áo hải quân, lần đầu tiên được chứng kiến lễ Phật đản trên đảo Trường Sa lớn, mắt tròn xoe cứ ngỡ cảnh tượng trong mơ...

Trường Sa - Trái tim - chiếc lá bồ đề

Lễ Phật đản tại Trường Sa lớn không ồn ào, náo nhiệt như từng thấy tại đất liền. Đoàn rước khoảng hơn 100 người từ chùa tới cột mốc đánh dấu chủ quyền khoảng vài chục mét.
Đại đức Thích Giác Nghĩa rưng rưng với từng lời kinh cầu xin đức Phật độ trì cho quốc thái, dân an, cho Hoàng Sa - Trường Sa vĩnh viễn thuộc chủ quyền Việt Nam trời yên, biển lặng.

Một buổi lễ trầm mặc, diễn ra từ 5g30 tới 7 giờ sáng thì kết thúc. Lúc đó, mưa bắt đầu trút xối xả xuống đảo. Đảo lúc đó như được tắm gội bởi một thứ nước thiêng đầy linh nghiệm mà đức Phật ban cho.

Những em bé chạy vội nép dưới tán bàng vuông cạnh hiên chùa, mấy chú lợn ỉ mắt híp cũng lon ton chạy theo. Chẳng ai nghĩ đây là đảo xa xôi giữa muôn trùng sóng nước. Một hồi còi tàu vang lên giục giã. Một con tàu tiếp viện rời cảng hú lên chào các cư dân trên đảo. Tôi chưa bao giờ nghe được thứ âm thanh kỳ diệu đến thế.

Thị trấn Trường Sa lớn (thuộc huyện đảo Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa) được mệnh danh là “thủ đô” của Quần đảo Trường Sa. Nhìn từ trên cao, Trường Sa lớn giống hình trái tim màu xanh giữa đại dương mênh mông.

Cũng có thể hình dung như chiếc lá bồ đề mà đức Phật ban tặng Việt Nam trên đường ngài đi độ trì cho chúng sinh.Những con sóng dường như mỗi ngày bồi đắp thêm đất cát để trái tim - chiếc lá bồ đề to thêm, đậm sắc xanh.

< Những cư dân nhí trên đảo Trường Sa lớn.

Cơn mưa đúng hôm lễ Phật đản không ngờ kéo dài suốt cả ngày. Đại đức Thích Giác Nghĩa hướng về bức tượng Phật ngọc đẹp tọa giữa ban thờ Phật nói: “Đây là món quà đặc biệt của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tặng chùa Trường Sa”.

Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt, tôi ngồi trong ngôi chùa giữa biển khơi chợt thấy nhịp tim mình thổn thức. Như thể máu truyền từ đất liền tiếp sức cho những ai đặt chân tới đảo xa của Tổ quốc.

Nghe kể, đêm trước ngày tổ chức lễ Phật đản, các đệ tử của thầy Giác Nghĩa từ đất liền gọi ra khóc hu hu vì muốn ra cùng sư phụ. Ở Khánh Hoà, Đại đức Thích Giác Nghĩa trụ trì 2 chùa lớn là Vạn Đức và Phước Trí, khoảng gần 50 đệ tử (trong đó có nhiều người có học vị tiến sỹ từng tu nghiệp ở nước ngoài về) và cả vạn phật tử khác.

Ấy thế mà, chính thầy Giác Nghĩa ở tận Trường Sa xa xôi lại động viên các đệ tử và phật tử cố gắng tổ chức một lễ Phật đản ở đất liền ấm cúng. Phần thầy ở đảo xa cũng tổ chức lễ Phật đản đầu tiên thật ý nghĩa.
“Thầy sẽ ở lại nhiều năm để hành trì tu niệm tạo sự tâm linh của đảo. Trong lễ Phật đản ở đây tuy không có nhiều hoa quả tươi như đất liền, nhưng đổi lại mọi thứ rất ấm áp”, Đại đức nói.

Những linh hồn người Việt

Ít người biết, 7 hộ dân sinh sống trên đảo, có 2 hộ theo Thiên Chúa giáo. Ấy thế mà không ở đâu như chùa Trường Sa. Ngay trong lễ Phật đản, những hộ dân khác đạo vẫn nhiệt tình tham gia trang hoàng chùa và chuẩn bị cho buổi lễ.

Tuy khác đạo, các hộ dân hằng đêm vẫn lên chùa tâm giao với thầy Giác Nghĩa để nghe giảng đạo. Nơi phần máu thịt biên cương của Tổ quốc, ranh giới giữa tôn giáo, miền quê bỗng xóa nhòa.

Tôi cứ thầm nghĩ, phải chăng người dân sống giữa trái tim-lá bồ đề nên tâm can từ bi hỉ xả. Thực ra, mỗi hòn đảo trong Quần đảo Trường Sa - Hoàng Sa trong phạm vi Tổ quốc, đâu chả giống hình trái tim hoặc lá bồ đề. Nhìn trên hải đồ, đôi khi lại hình dung những biên đảo ấy giống đàn con của mẹ Âu Cơ đang bơi về đất liền, về với đất tổ.

Theo Đại đức Thích Giác Nghĩa ra đảo tu niệm lần này có thầy Thích Ngộ Thành. Thầy Thành sau thời gian lên chùa làm phận sự, rảnh rỗi còn tham gia đá bóng, đá cầu với lính đảo.
Từ ngày có chùa Trường Sa, sáng sớm tinh mơ, giữa thinh không lại vẳng tiếng kinh, lời kệ, chuông chùa. Những âm thanh của cõi thiền khiến cán bộ chiến sỹ và người dân thấy ấm lòng.

< Tượng Phật ngọc do Thủ tướng tặng chùa Trường Sa lớn.

Vừa rồi, đảo khánh thành nhà tưởng niệm Bác Hồ uy nghiêm ngay cạnh đài liệt sỹ. Hôm tôi đến thắp nén hương trên bàn thờ Bác, mấy chiến sỹ trẻ đang giảng giải cho các em bé về ý nghĩa bài thơ Thần “Sông núi nước Nam vua Nam ở...” của Lý Thường Kiệt ngay trước lối vào.

Đại đức Thích Giác Nghĩa là trụ trì đầu tiên của chùa Trường Sa lớn. Tuy nhiên, thầy Nghĩa đã từng có nhiều chuyến đi tới các đảo khác để làm lễ cầu siêu. Mỗi chuyến đi và ngay cả khi thầy neo đậu tại đảo Trường Sa lớn có vô vàn sự kiện khó lý giải.

Như chuyến đi cầu siêu năm 2010 trên đảo Sinh Tồn, khi buổi lễ đang tiến hành, nhiều máy ảnh bỗng dưng ghi được những hình hài huyền bí. Gần đây, trên đảo Trường Sa lớn, lúc thầy Giác Nghĩa đang nằm võng nghỉ ngơi dưới ánh trăng, thầy như còn thấy nhiều lính đảo hy sinh còn về đưa võng trêu thầy suốt mấy tiếng đồng hồ.

< Đại đức Thích Giác Nghĩa dưới hiên chùa.

“Lúc đó, thầy thấy rất vui. Hiện trên đảo có rất nhiều âm khí, nhiều vong linh người Việt đã khuất từ xa xưa", Đại đức giảng giải. Nghe kể lại, chùa mới xây này làm trên nền chùa cũ có niên đại lâu đời.

Hôm tôi đến Trường Sa, dù trời mưa to, đúng ngày nghỉ, nhưng có thể hình dung những ánh mắt trong veo của các em bé qua khung cửa lớp học. Mấy cậu bé mân mê chiếc mũ kê-pi có cài ngôi sao. Tiếng còi tàu cập bến hoặc chào tạm biệt lại rúc những nhạc điệu du dương (không giống còi tàu thường vẫn nghe).

Sao tôi thèm muốn những khoảnh khắc này đến kỳ lạ. Nghe thầy Giác Nghĩa nói: “Trăng ở đảo Trường Sa lớn đẹp lắm, không gian thảnh thơi. Giờ đây, bên cạnh hình ảnh người lính cầm súng đứng gác bên cột chủ quyền, còn có hình bóng đức Phật từ bi, lá bồ đề hình trái tim nồng nàn, nhân hậu”.

Tôi hình dung những lời kệ cứ ngân nga, ngân nga mãi trên đảo quê hương.

Du lịch, GO! - Theo báo Tienphong, internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống