Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Wednesday, 30 May 2012

Thác Khe Rìa nằm ở xã Đồng Sơn, huyện Hoành Bồ, thuộc  khu vực quản lý của Khu bảo tồn thiên nhiên Đồng Sơn - Kỳ Thượng (KBTTNĐS-KT).

< Một trong vô vàn cụm núi ở Hoành Bồ.

Từ trung tâm huyện Hoành Bồ, ta có thể đi ô tô hoặc xe máy hơn chục cây số đến xã Đồng Sơn, sau đó phải cuốc bộ khoảng 4km đường rừng nữa mới đến được thác Khe Rìa.

Theo chân đoàn cán bộ kiểm lâm KBTTNĐS-KT đến thác Khe Rìa, trên suốt dọc đường đi, chúng tôi phải xuyên qua nhiều cánh rừng tre, gỗ nguyên sinh.

Thú vị nhất là khi chúng tôi đi lạc vào cả một vạt rừng hoa Vàng Anh, loài hoa có nguồn gốc từ Ấn Độ, nhuộm vàng cả một cánh rừng.

Đây là loài hoa biểu trưng cho Phật giáo, được trồng nhiều ở công viên Thống Nhất, Công viên Thủ Lệ (Hà Nội). Hoa Vàng Anh nom gần giống như những chùm mẫu đơn, nhưng đẹp hơn nhiều. Loài hoa sang trọng tưởng như chỉ có ở những nơi đô thị, vậy mà mọc thành rừng ở Đồng Sơn.

Vượt qua những vạt rừng hoa Vàng Anh, chúng tôi phải cuốc bộ thêm khoảng chừng nửa tiếng nữa mới đến được thác Khe Rìa. Cách xa thác khoảng trăm mét, ta đã nghe thấy tiếng nước đổ xuống, rồi cảm nhận khuôn mặt mình mát lạnh bởi những bụi nước. Không chỉ mùa mưa mà ngay cả mùa khô dòng thác vẫn hùng vĩ.

Thác Khe Rìa cao khoảng 50m, lòng thác rộng khoảng 30m. Nguồn nước đổ xuống tạo thành hồ nước rộng khoảng 500m2, trong  xanh mát lạnh. Hai bên thác là vách đá rêu phong và những rễ cây rủ xuống nom tựa như bức tường cổ kính.

Từ những khe đá mọc đua ra những cụm hoa hoa rừng khác nhau, đan xen với những thân cây lớn đứng uy nghi trên vách đá tạo thành bức tranh thiên nhiên hùng vĩ. Dòng nước của thác chảy qua bao tháng năm bền bỉ bào mòn các vách đá, mỗi năm lại tạo cho các khối đá thành những hình thù kỳ lạ khác nhau thoả sức tưởng tượng của những ai đã một lần đến thác Khe Rìa. Nguồn nước vô tận ấy đã tạo nên sức sống quanh năm của những con suối chảy vô tư quanh co nuôi sống các cánh rừng.

Xung quanh đỉnh thác là hệ thống rừng tự nhiên với nhiều loại cây như bứa, trám, trâm, sung... xen kẽ với nhiều loài hoa nhiều màu sắc như hoa mua, hoa mẫu đơn, chuối rừng, khế rừng v.v..

Các loài cây cho ra nhiều tầng tán, nhiều cấu trúc tuổi khác nhau, lá ken dày, bốn mùa xanh ngát, làm cho thác Khe Rìa càng sống động nên thơ, cùng với tiếng ca của nhiều loài chim trời, nhiều nhất là các đàn sáo đá, chào mào hay quy tụ về đây ăn quả cây, khiến cho thác Khe Rìa đã đẹp về màu sắc cỏ cây, lại rộn ràng những âm thanh du dương của thiên nhiên.

Thác Khe Rìa còn là nơi có khí hậu ôn hoà, dù mùa hè nóng bức, khí hậu ở đây vẫn mát mẻ như mùa thu. Buổi sáng sương mù giăng giăng giống như cảnh Sa Pa, Tam Đảo. Tháng 12 năm 2010, Nghị định số 117 của Chính phủ về “Tổ chức quản lý hệ thống rừng đặc dụng” đã mở hướng đi mới cho thác Khe Rìa.

Thác Khe Rìa đang được các ngành có chức năng đưa vào nghiên cứu, để khai thác tiềm năng của thác, và khu vực thác sẽ trở thành điểm du lịch trong tương lai. Khi đó thác Khe Rìa sẽ trở thành điểm đến hấp dẫn, để du khách thoả sức khám phá những điều kỳ diệu của thiên nhiên và tận hưởng không khí mát lành của dòng thác.

Du lịch, GO! - Theo Quảng Ninh online, Alvincent...

Tuesday, 29 May 2012

Cù Lao Câu là một điểm đến còn hoang sơ ở Bình Thuận, hẳn sẽ hút hồn những người yêu du lịch bụi bằng biển xanh, bầu trời cao và đặc biệt là những bãi đá với hình dạng kỳ thú.

< Nước biển trong xanh nhìn tận đáy.

Hẳn ai cũng từng thắc mắc mình nên đi đâu vào dịp cuối tuần? Nếu ở Sài Gòn, có lẽ Cù Lao Câu là một địa điểm lý thú dành cho các bạn yêu biển và thích sự hoang sơ.
Đây là một điểm du lịch không mới nhưng vẫn luôn thu hút mọi người bởi vẻ đẹp rất riêng của mình.

Nằm cách làng chài Phước Thể (huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận) chừng 50 phút đi tàu, bạn dường như đặt chấn đến một nơi rất khác lạ.

dddd

Ở đó không có sự ồn ào, náo nhiệt hay hơi thở của cuộc sống đô thị, chỉ có trời, biển và đá.


Đây là nơi mà cứ mỗi năm vào mùa gió Nam, ngành nông nghiệp Bình Thuận thả hàng tỉ con tôm, cá giống ra biển, để bổ sung nguồn giống hải sản cho địa phương.

Đảo Cù Lao Câu hay còn gọi là Hòn Câu, cách đất liền chừng 7 hải lý và cách TP.Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận khoảng 110km về hướng Đông Bắc, có chiều dài trên 1.500m, nơi rộng nhất gần 700m, nơi cao nhất chỉ 7m, nổi lên giữa biển khơi như một “chiến hạm”.


< Nước biển trong veo in nền trời xanh.

Đảo khá nhiều đá chồng, đất ít. Cả đảo chỉ có một cái giếng nước ngọt nằm trong doanh trại trung đội bộ binh làm nhiệm vụ giữ đảo, được gọi là “Giếng Tiên”.

Sở hữu làn nước biển trong veo cùng các bãi đá trải dài với các hình dạng kì thú, Cù Lao Câu dường như đẹp trong mọi thời điểm.


< Những hòn đá hiện diện khắp nơi.

Vào lúc ban trưa, màu vàng của nắng, màu xanh của nước biển hòa quyện lẫn nhau khiến bạn chỉ muốn lao mình xuống vùng vẫy thật thỏa thê.

Ngắm nhìn hoàng hôn từ cầu tàu hoặc bình minh trên trên cái bãi đá ven biển sẽ mang lại cho bạn những cảm xúc khó quên.

Nếu có dịp đến với Cù Lao Câu, xin bạn hay chung tay giữ gìn vẻ đẹp hoang sơ này.

< Những bãi đá mang lại vẻ bí hiểm cho vùng đất này.

Du lịch, GO! - Theo Zing

< Với những bạn yêu nhiếp ảnh hay pose hình, đây chắc chắn là địa điểm lý tưởng cho bạn.
Chúng tôi về làng An Thành (xã Minh Đức, Mỹ Hào, Hưng Yên) trong một ngày đầu hạ. Khác với mường tượng ban đầu, một làng quê bình dị hiện lên trong tiếng chạm trổ lách cách, tiếng nói cười từ những xưởng mộc.

< Chạm trổ hoa văn trên gỗ đòi hỏi sự khéo léo của đôi tay người thợ.

Vùng đất Bắc nổi danh với những ngôi làng mộc hàng trăm năm tuổi. Nhiều cái tên làng quê đã đi vào công nghiệp hóa và được coi là thương hiệu lớn như làng Đồng Kỵ (Bắc Ninh), hay Đông Giao (Hải Dương).

Ít ai biết vùng đông bắc Hưng Yên cũng có làng An Thành - nơi được xem như một xưởng mộc tập thể, mỗi hộ gia đình là một khâu, một “nhịp” trước khi cho ra đời những sản phẩm đầy thần sắc.

Lớn lên từ mùi gỗ

Theo người dân làng An Thành, nghề mộc ở làng manh nha từ những năm cuối thế kỷ 19 khi nghề làm nông cụ (cày, bừa) được phát triển rộng rãi khắp vùng đông bắc Hải Hưng xưa. Ở làng An Thành chỉ có hai dòng họ chính là Nguyễn Văn và Phạm Đình. Khi nghề làm nông cụ không còn thịnh hành, những thợ tay nghề cao của hai dòng họ đã đi làm thuê ở các vùng xa. Sau đó, họ du nhập cách chạm con giống, đục bình hoa, pho tượng… và trở về truyền nghề cho cả dân làng.

< Con đường quê nhỏ nhắn, bình dị dẫn đến làng gỗ An Thành.

Ngày nay, đình làng An Thành vẫn lưu giữ pho tượng gỗ được chạm khắc từ hàng trăm năm với những họa tiết còn thô sơ, đơn giản. Đó được xem là những sản phẩm gỗ thủ công “đầu tay” của người làng, bắt đầu cho việc chuyển đổi từ nghề làm nông cụ sang nghề mộc mỹ nghệ.

< Làng An Thành không có nhiều cửa hàng trưng bày sản phẩm, những sản phẩm hoàn thiện như thế này sẽ được các chủ buôn tới tận nơi nhập hoặc đặt hàng từ trước.

Nhờ sự kiên trì tiếp thu và tìm ra nét riêng từ tinh hoa nghề mộc, với tình đoàn kết qua nhiều đời, người dân An Thành tự hào vì nghề thủ công này đã phát triển, là nguồn sống của bao thế hệ dân làng, trở thành nét văn hóa truyền thống đầy tự hào của vùng.

Làng mộc - xưởng mộc

Với người làng An Thành, nói nghề mộc là một nghề kiếm sống cũng đúng, mà là một “duyên nợ truyền đời” cũng phải. Lớp sau kế lớp trước, trẻ con làng cứ lớn lên trong mùi gỗ thơm, tiếng ru xen lẫn tiếng đục chạm lách cách, đủ tuổi thì bắt đầu học những việc nhỏ phụ trong xưởng. Người lớn trong làng thì coi nghề này như một mặc định, “một là học giỏi đi xa, hai là theo mãi nghề này mà thôi".

Gần như cả làng An Thành theo nghề mộc. Những nhà có điều kiện thì mở xưởng, còn lại thì đi làm thuê.

< Người thợ chăm chỉ đục đẽo thớ gỗ để tạo dáng cho sản phẩm.

Khác với nhiều làng gỗ dân dụng, sản phẩm của làng An Thành thiên về mỹ nghệ trưng bày như lục bình, tranh, tượng gỗ, trụ gỗ mỹ nghệ, và đặc biệt là con giống (những con vật như long phụng, nghê, hổ, lợn, chim… được tạo nên từ gỗ với sắc thái rất riêng).

Cả làng An Thành có đến vài chục xưởng mộc, nhưng được bao quát thành một xưởng mộc lớn. Những phiến gỗ được chuyển theo từng ngõ xóm đến các xưởng, mỗi xưởng một khâu, hoàn thiện để tạo nên “cái hồn” của mỗi sản phẩm.

< Ở An Thành, trẻ con lớn lên trong tiếng chạm khắc, trong mùi thơm của gỗ, nhiều em có năng khiếu đã xin theo học nghề và phụ giúp gia đình từ khi còn tuổi đi học.

“Mỗi sản phẩm của làng được làm qua rất nhiều bàn tay thợ, nó như một dây chuyền “chuyên môn hoá”. Ví dụ để tạo nên một pho tượng họa tiết đầy đủ phải cần một xưởng xẻ gỗ, một xưởng tạc gỗ, một xưởng đục chạm, và cuối cùng là việc hoàn thiện đầy nét tỉ mỉ" - ông Phạm Đình Kỳ, người chủ của xưởng xẻ gỗ lớn của làng, cho hay.

Sản xuất dây chuyền kéo theo chuyên môn hóa. Người thợ ở làng thường chỉ học nghề ở một công đoạn, và suốt tuổi nghề họ chỉ tập trung làm tốt công việc ấy. Dường như câu nói dân gian “một nghề thì sống, đống nghề thì chết” luôn được người làng An Thành tâm niệm qua bao thế hệ.

Và ngắm những sản phẩm tinh xảo nhiều đường nét phác lên từ đôi tay thoăn thoắt của những người thợ An Thành mới thấy hết nét tài hoa của người dân nơi đây. Từ những miếng gỗ thô sơ, không cần bản vẽ, chỉ bằng cách mường tượng, những sản phẩm có hồn với họa tiết sinh động được tạo nên từ những đôi tay nhỏ nhắn…

< Những chú heo gỗ độc đáo được tạo ra từ bàn tay người thợ làng An Thành.

“Rồng bay, cá lội, hoa nhành/ Nghề xưa hãy nhớ An Thành quê hương”, câu thơ vẫn được các thế hệ người làng nhắc nhau khi nói về nghề mộc của quê hương An Thành. Và nếu muốn chiêm ngưỡng những mảnh gỗ với bao thần sắc riêng, bạn có thể xuôi theo quốc lộ 5 Hà Nội đi Hải Phòng, khoảng 35km để về làng gỗ truyền thống An Thành.

Du lịch, GO! - Theo TTO

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống