Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Friday, 28 September 2012

Bạn nghĩ việc lái xe lên dốc hay xuống dốc là chuyện quá dễ dàng và đơn giản. Tuy nhiên, việc đơn giản cũng có nguyên tắc của nó. Điều khiển xe theo lời khuyên dưới đây, ít nhiều giúp bạn an toàn hơn.

Đi xe máy lên dốc

Khi bạn điều khiển xe máy lên một con dốc không quá cao, bạn có thể tăng tốc vừa phải, tạo đà để vượt qua dốc. Song, đối với những con dốc đứng, có độ dốc lớn, bạn nhất định phải trả số về số thấp theo tốc độ bạn nghĩ có thể đưa bạn lên đến đỉnh dốc. Cố gắng tránh việc chuyển đổi số giữa dốc. Nếu tốc độ ban đầu giảm giữa chừng, về số trước khi xe có bất cứ dấu hiệu chết máy nào.

Bạn nên phán đoán để trả số về cấp thích hợp. Một vài lần kinh nghiệm lên dốc sẽ hướng dẫn cho bạn làm tốt điều này. Khi bạn lên gần tới đỉnh dốc, hãy giảm tay ga, giữ nguyên số và buông trôi qua đỉnh dốc. Chủ động về số nhanh khi gặp các phương tiện khác đi ngược chiều ở thời điểm bạn lên tới gần đỉnh dốc, vì như vậy, bạn sẽ không bị đuối đà, dẫn đến chết máy.

Một điều khác cần lưu ý trước khi lên những đoạn dốc cao và dài: Hãy xem lại mức xăng trong bình của xe bạn có quá ít không? Dốc cao và dài nên máy phải hoạt động nặng, hao xăng gấp nhiều lần. Dốc cao cũng làm mức xăng nghiêng, đôi khi làm hụt đầu ti lấy xăng trong bình khiến xe tắt máy giữa dốc rất nguy hiểm. Nhiều con dốc rất cao buộc bạn phải chạy, nếu tắt máy: dù bạn thắng cả trước sau nhưng xe vẫn trượt lùi. Trong trường hợp này: thà bạn để xe đổ kềnh (nếu đường vắng xe) còn hơn cố gắng chống chọi bằng chân để rồi tuột lui đến miệng vực.

Đi xe máy xuống dốc

Đối với dốc vừa, hãy trả tay ga về, sử dụng hơi nén giảm của động cơ để giảm tốc độ. Phanh trước và sau chỉ sử dụng để hỗ trợ trong trường hợp thật cần thiết. Trong thật tế: xe bạn có thắng ăn cách mấy nhưng với những lúc đổ dốc cao vẫn không có tác dụng lắm và có thể gây cháy bố thắng nếu nhấp liên tục.

Đối với dốc đứng, trả về số thấp nhất khi bắt đầu xuống dốc, điều này sẽ làm cho phanh động cơ có hiệu quả hơn. Vậy nhưng cũng thật cẩn thận nếu đường gồ ghề: chỉ vướng một viên đá hay ổ gà nhỏ là xe có thể chúi nhủi tức thì.

Nếu đường dốc giống nhau cả lên lẫn xuống hay nếu bạn lái xuống dốc bằng lúc bạn lái lên, hãy sử dụng đúng với số mà bạn đã sử dụng khi lên. Cách tốt nhất là không nên chuyển số giữa dốc. Tuy nhiên, khi thật cần thiết, hãy trả số về cấp thấp hơn trước khi xe bạn tăng tốc quá nhanh.

Chạy dốc đèo cũng cần tuyệt đối không lấn ra ngoài phần đường của mình nhất là những cua ngoặc bị che khuất. Tuy nhiên cũng không nên chạy quá sát mé phải sẽ dễ lạc tay lái vào ta luy âm - dương.

Và nếu bạn phân vân, lo sợ trước một con dốc khiếp thì mình khuyên bạn không nên chạy thử: tính mạng và sự an toàn là trên hết, nếu liều lĩnh: bạn sẽ không còn cơ hội sửa sai.

Du lịch, GO! - Biên tập từ Autodaily/ TTTĐ
Lạnh sống lưng trên đèo Đăk Song.

Đèo ĐăkSong ở vị trí giữa huyện DakMil và huyện Dakrlap thuộc tỉnh DakLak trước đây, giờ nó là huyện DakSong - DakNong và là ngã ba nơi quốc lộ 14A gặp đường mòn Hồ Chí Minh (giờ gọi là QL 14C). Con đèo này không có gì đặc biệt lắm bởi nó chỉ dài cỡ 7 - 8 km và dốc cũng không lấy gì làm ghê gớm cả. Vậy nhưng nếu tìm hiểu kỹ, mới thấy con đèo này lắm huyền thoại, cả những chuyện chiến tranh bom đạn, chuyện chất độc màu da cam, chuyện các nữ anh hùng kháng chiến chống Mỹ đến chuyện tai nạn ma mồ, chuyện sương mù ảo ảnh, tiếng động hạ âm... Thôi thì đủ cả.

Từ thị trấn DakMil đi gần tới DakSong, cách khoảng 10km có một ngọn núi lửa đã tắt, giờ là một quả đồi tròn vo, giữa đỉnh đồi là cái miệng núi lửa, tắt bao nhiêu thế kỷ rồi không biết nhưng nó vẫn còn nguyên đó cái hũm rộng chừng 300m đường kính, sâu khoảng 30m cỏ mọc ngút ngàn. Gần tới ngã ba DakSong, nơi quốc lộ 14A gặp quốc lộ 14C có một đồn biên phòng, tôi đã ở 3 ngày thăm đứa em đóng quân tại đây và được nghe mấy anh chỉ huy đi lính từ thời chống Mỹ, chống Khơ Me Đỏ rủ rỉ kể những câu chuyện thời đó bên bàn rượu cạnh bếp lửa đỏ hồng giữa đêm khuya mùa khô gió ào ạt thổi...

Những năm chiến tranh, khu vực này là khu vực chuyển vận lương thực đạn dược quan trọng cho chiến trường Miền Đông Nam Bộ và cho chiến khu R. Đường mòn HCM xuyên trong rừng già cách ngã ba DakSong chừng 30 km, sát biên giới Cambodia chứ không gặp QL 14 như bây giờ suốt ngày đêm từng đoàn quân giải phóng "âm thầm" luồn rừng hành quân về các mặt trận.

Quân Mỹ cho máy bay B52 rải bom vào mùa mưa. Mùa khô thả chất độc da cam diệt cỏ và sau đó rải bom napan đốt cháy rừng, khu vực này có lúc "xơ xác" tiêu điều hoang vắng. Sức sống của rừng cộng với chất khoáng của đất đỏ Bazan khiến mầm sống lại tốt tươi chỉ sau vài năm ngừng chiến. Rừng lại xanh, cây cối rậm rạp, um tùm, chim muông thú rừng lại về, cho đến tận những năm hòa bình thì lác đác dân kinh tế mới từ Thái Bình, Nghệ Tĩnh vào đây xây dựng khai hoang...

Đèo DakSong cách đồn biên phòng chừng 3 km, có một con dốc nổi tiếng vì có nhiều giai thoại quanh nó, chuyện kể là trước đây có một tiểu đội nữ quân giải phóng Miền Nam giữ chốt khu vực này, sau đó bị B52 rải bom hy sinh hết. Những ngày trời sương mù, hoặc những đêm vắng trời trong xanh có trăng thì những chiếc xe vận tải đi qua đây rất hay gặp các chị hiện về. Lái xe thường nhìn thấy thấp thoáng trong ánh đèn pha là các chị đứng bên đường xõa tóc trêu đùa nhau, có hôm còn "nghịch ngợm" trèo hẳn lên bậc cửa cabin xe đu đưa, đu đưa....

Khu vực đèo DakSong rất nhiều sương mù, cung đường lại lắm cua gắt, tuy chỉ dốc thoai thoải nhưng tầm nhìn bị che chắn bởi cây cối. Hai đầu con đèo được phân định với khu vực khác là 2 khúc cua, dốc cũng tương đối cao, đường đi xẻ đôi ngọn đồi. Giữa đèo có đoạn cua nổi tiếng bởi một vụ tai nạn kinh hoàng. Buổi chiều giữa mùa khô năm 1996, 2 chiếc xe khách loại 24 chỗ và 54 chỗ đấu đầu, "tử" tại trận hơn 40 mạng. Giờ chỗ đó thành cái dzớp, thi thoảng lại có vụ đâm nhau, hoặc đang chạy xe máy tự dưng ngã vật ra đường...

Có một chuyện giờ đây cũng chưa ai giải thích được, đó là ảo ảnh. Dân ở gần khu vực này kể rằng, trước đây rừng còn nhiều, mưa lớn, nhất là mưa kèm theo sấm sét, sau cơn mưa hơi nước bốc lên mù mịt, trong đám bụi mờ ngùn ngụt bay lên ấy, rất hay có những hình ảnh đám người đang đứng, thậm chí có hình ảnh cả một dãy phố. Còn dân lái xe đường dài tuyến quốc lộ 14 thì chuyền tai nhau câu chuyện kể, trong một đêm mưa sấm sét nổi đùng đùng, có ông lái xe tự nhiên thấy loằng ngoằng những vệt sáng xanh lét đằng trước mặt, rồi trong ánh chớp ấy, ông ta nhìn rõ hai bên đường là đoàn quân lính chiến, súng ống tua tủa đang hành quân...

Những câu chuyện đậm chất huyền hoặc ấy tôi được nghe trong một đêm mùa khô, từ những người lính biên phòng già, bên bếp lửa hồng rực than hoa có lùi những củ sắn thơm ngậy nhắm với rượu đế trong vắt cất từ ngô nếp, ngoài trời gió ào ạt thổi, cứ hun hút trên những tàng cây muồng hoa vàng trồng ken dày bên những lô cafe đang mùa nở hoa.

Vậy nhưng cũng chính những câu chuyện ấy khiến cánh lái xe khi qua đèo trong đêm lại có dịp 'lạnh sống lưng', nhất là những đêm không trăng hay mưa dầm...

Câu chuyện về ngôi miếu thờ trên đèo Cả

Ngôi miếu thờ trên đèo Cả gần chỗ khúc cua Đá Đen cũng có một giai thoại khá rùng rợn. Chuyển kể rằng cách đây nhiều năm, khu vực đèo Cả còn hoang vu, đường xuống Vũng Rô còn rậm rạp cây cối, dân cư thưa thớt. Chân đèo phía Tu Bông hoang vắng còn phía Đại Lãnh thì đông đúc một chút. Tại nơi có ngôi miếu thờ xảy ra chuyện một ông dân làng vạn chài dưới Vũng Rô chở vợ đi đẻ ở Trạm xá Đại Lãnh bằng chiếc xe Honda 67. Khi chạy đến khúc cua này thì va phải một chiếc xe tải Reo 13 chở gỗ, hậu quả là người vợ văng xuống đường, chết kéo theo đứa hài nhi chưa ra đời...

Chuyện rùng rợn xảy ra khi cua Đá Đen còn chưa được mở rộng, khá hẹp. Hôm ấy trời tối đen, lắc rắc mưa bão, mây vần vũ trên những đỉnh núi đèo Cả. Chiếc xe IFA chở 5 tấn hàng lặc lè leo dốc với lái xe là một ông già có hơn 30 năm kinh nghiệm lái đường dài. Khoảng 21h, khi vừa chớm dốc Đá Đen, chỗ cua gắt: trong ánh đèn pha, ông lái xe chợt thấy một người mặc quần áo phụ nữ khoác áo mưa, đội nón sùm sụp đứng bên vệ đường, tay bà ta xách 1 chiếc làn đỏ có vẻ rất nặng nề. Bà ấy chạy ra giữa đường ngoắc xe lia lịa...

Bị chắn đột ngột nên ông tài xế bắt buộc phải dừng xe. Ông ta bực bội gắt lên nhưng bỗng ngừng ngay lại, tiếng gắt bị ngắc trong cổ họng trở nên ú ớ một cách rất sợ hãi. Gã trai phụ xe đang tỉnh tỉnh mê mê trong cabin nghe tiếng ông tài xế ú ớ liền ngồi dậy ngó ra, rồi cũng tái mặt thét lên... Ma!!! Người phụ nữ có khuôn mặt kỳ dị, đen ngòm, máu ri rỉ chảy ra từ hốc mắt, miệng và mũi... Cái làn bà ta xách, bên trong là thây một hài nhi mới mấy tháng tuổi, mặt tím tái...

Chuyện này tôi nghe từ ông lái xe khách chạy tuyến Ban Mê Thuột - Hà Nội. Lần nào chạy qua cái miếu thờ, ông ta cũng dừng xe, rồi cùng 2 chú lơ xe xuống thắp hương một cách rất thành kính. Tò mò tôi hỏi và ông ấy kể lại như thế...

Trên đỉnh đèo Pha Din
Chuyện về đèo Pha Đin

Đèo Pha Đin, con đèo dài và nguy hiểm vào loại đứng đầu trong số các con đèo nguy hiểm phía Tây Bắc. Năm 2001 tôi đi qua nó khi nó còn chưa được mở rộng và làm lại như bây giờ. Tôi đi qua nó cũng đã không dưới 4 lần, có lần đi xe khách, có lần đi xe tải và 2 lần qua nó bằng xe du lịch... nhưng chưa lần nào đi qua nó bằng xe máy trong đêm. Nó đã để lại cho tôi một kỷ niệm thật kinh hoàng và có lẽ suốt cuộc đời ám ảnh không nguôi về cái sự may mắn ngẫu nhiên, may mắn đến không ngờ...

Lần ấy chính là lần tôi leo Fanxipan lần thứ 2 , trong tuyết phủ trắng xoá núi rừng Hoàng Liên, phủ trắng những mái nhà lợp gỗ ở bản Sín Chải....chúng tôi đã may mắn khi tìm lại được một thành viên người CH Séc trong đoàn leo Fanxipan bị ngã núi, bị thương và đưa về Sa Pa an toàn. Tạm biệt Sa Pa khi trời đã trong, tuyết tan và mây trắng la đà trên đỉnh các ngọn núi xanh rì của dãy Hoàng Liên xa vời vợi, chúng tôi lên Dào San, lên Ma Lu Thàng rồi Lai Châu, Điện Biên.....

Đêm, trời lất phất mưa trở lại sau khi đã đổ cơn giông và những con mưa to lúc chiều. Đường QL279 quanh co, gập gềnh ổ gà tới tận ngã ba khi nhập vào đường QL 6 tại ngã ba Tuần Giáo. Đêm đã khuya, tối đen mù mịt và không khí lạnh giá. Chiếc xe tôi đi vào lần đó là chiếc M. Jolie đời 2001 (2.0). Xe được kiểm tra rất kỹ trước khi đi nên tôi không bao giờ nghĩ rằng chiếc xe lại giở chứng khi đang trên đường như lần ấy....

Cách đèo Pha Đin chừng 5 km, tôi dừng xe và bật ghế ngửa ra để chợp mắt một lúc. Hình như lúc đó tôi quá buồn ngủ và bị ấn tượng khi buổi chiều ở Tây Trang ngồi nghe mấy bác Biên Phòng kể chuyện đám ma người H''mong ở Lào nên ám ảnh. Khoảng 15'' chợp mắt tôi nghe thấy loáng thoáng tiếng gõ cửa sổ xe "cộc cộc" mấy tiếng. Bật dậy ngó ra chả thấy gì, chỉ thấy ánh đèn pha xe tải loang loáng đằng sau. Chừng mấy phút sau lại có tiếng gõ cửa, nhưng lần này tiếng gõ to hơn và tôi suýt sặc. Sởn da gà khi nhìn thấy một khuôn mặt phụ nữ ở ngay cửa xe!

Định thần, tôi kêu lên một tiếng và bật cửa... nhưng ngó ra chả thấy gì. Chiếc xe tải Hyundai nặng nề chạy ào qua bắn toé mấy giọt nước lên mặt khiến tôi tỉnh ngủ hẳn. Vội vã mở máy xe và chạy...

Đèo Pha Đin dốc cao và vô khối những dốc cua tay áo, những đoạn đường cheo leo vực sâu mà không hề có ta luy hay vách ngăn. Miếu thờ bên đường nhan nhản... Những miếu thờ ảm đạm hoang phế ấy đa phần được xây nên để thờ những oan hồn bị tai nạn giao thông (Về những miếu thờ này, nếu ai để ý sẽ thấy rất nhiều trên các con đèo miền Trung, Tây Nguyên và có cả một seri những câu chuyện tai nạn kinh hoàng, những tục lệ thờ phụng của cánh lái xe đường dài)...

Lên tới đỉnh đèo Pha Đin, trời mù mịt sương, mưa nặng hạt hơn. Con đường lổn nhổn đá và ổ gà... quanh co men sườn núi. Tôi bỗng nghe tiếng máy xe nổ gắt lên, xe đang chạy bỗng chậm hẳn lại, ì ra mặc dù tôi đạp ga sâu hơn.... Cách một cái cua ngắn khoảng 200 m, nó bỗng ào một cái và tăng tốc.....

Chiếc xe khi ấy máy nổ rất to, tốc độ thì ngược lại trong khi tôi ấn cái chân ga sâu đến như thế. Và rồi bất ngờ nó "oà" một cái và tăng tốc... Tôi nhả chân ga, nhưng máy vẫn nổ to, gào lên và vẫn chạy nhanh, có lẽ ở khoảng 70km/h. Con đường thì nhỏ, cua gắt, ổ gà lồi lõm mà vực sâu.....
Thật sự lúc đó tôi mất bình tĩnh khi thấy tự dưng chiếc xe chạy như bị "ma đuổi" mà càng ấn phanh càng chạy nhanh hơn... Tôi cố lái xe sát lề ta luy bên phải để tránh vực và còi liên tục... Nhưng chỉ cố lèo lái được qua 2 cái cua....

Tôi nhớ lúc đó sương mù quá dày, đèn pha xe không đủ tầm nhìn và rất may đoạn đường ấy không trơn.Chỉ có điều cua quá gắt mà xe chạy nhanh, "phanh" không nổi. Giờ thì chỉ nhớ được có thế... Đến một khúc cua một bên là vách đồi, một bên là vực, không có ta luy xi măng hay rào chắn bằng sắt như các con đèo khác, tôi thoáng nhìn đằng trước xe hình như có hai bóng người đang đứng, tóc đen... Lúc này chiếc xe chạy nhanh đến mức tôi không thể ôm cua nổi, nó lao qua cái lạch nước ven bờ vực và hướng thẳng xuống... đáy vực. Thật bất ngờ, chân phải của tôi nghiêng qua một bên và đạp một cái, chiếc xe giảm tốc độ ngay... Nhưng theo quán tính nó vẫn còn đà chạy...

Tôi hét lên khi xe tôi xẹt sát qua hai cái bóng người tóc đen xoã kia, chiếc xe nhảy chồm chồm qua đám đất, qua bụi cây, chúng tôi nảy tưng lên và đêm bỗng đen kịt trước mắt tôi... tôi chỉ kịp nghĩ nhanh trong đầu: Thôi toi rồi... Mẹ ơi !

Tất cả diễn ra chừng có 30 giây. Trấn tĩnh lại, tôi thấy xe của mình rung rinh, rung rinh... máy xe đã tắt hẳn, đèn pha tắt. Chiếc xe hơi bềnh bồng và đằng trước vẫn tối đen như mực...

Ngực đau nhói vì dập vào vô lăng, tôi gượng mở cửa xe, sờ chân mãi vẫn không thấy đất. Lần mò trong túi quần tìm cái bật lửa và tôi tá hoả khi nhận ra đầu chiếc xe của tôi bị kẹp giữa hai thân cây bên bờ vực. Nó đang oằn xuống vì sức nặng của chiếc xe...

Tờ mờ sáng, sau khi được sự giúp đỡ cứu hộ của hai chiếc xe tải Hyundai cho mượn cáp và kéo vào vệ đường. Tôi nhận ra đêm qua tôi đã đứng trước ngưỡng cửa nhà thần chết. Một nửa chiếc xe của tôi đã lao qua mép vực nhưng bị kẹp lại giữa hai cái thân cây nên nó không rơi và bẹp dúm dó. Ngay bên cạnh mép vực là hai tấm bảng gắn trên cột xi măng ghi độ cao và biển báo hiệu tốc độ: nó xỉn màu và cũ đen. Nó chính là hai bóng người tóc xoã đêm qua tôi đã nhìn thấy - Đúng là nhìn Gà hoá Cuốc !!!

Chiếc xe của tôi, khi đưa về Sơn La kiểm tra, mấy "ông" chuyên gia xe cộ khẳng định xe tôi bị kẹt chân ga và trong lúc tôi quýnh quáng đã ấn nhầm chân ly hợp hoặc chân ga mà cứ tưởng chân phanh vì lúc kiểm tra, chân phanh vẫn bình thường...

Tôi cho rằng, tôi đã quá buồn ngủ và mệt mỏi sau một tuần lang thang Tây Bắc, lại thêm ấn tượng bởi câu chuyện đám ma H'mông nên bị ảo giác ma mồ, và trong lúc sợ hãi vì chiếc xe bị kẹt chân ga đã ấn nhầm con bà nó chân ga mà cứ tưởng là chân phanh....
Tôi gặp may và chắc là cao số nên mới thoát chết cái "quả" đó trên con đèo Pha Đin sương mù mịt cao ngất ngư phía Tây đất nước...

Ngôi nhà ma trên đèo Prenn
Ngôi nhà ma trên đèo Prenn

Cảm giác chờn chợn dẫn tôi theo từng bậc đá xen lẫn với đám cỏ lau xanh rì về phía những ngôi nhà nằm ở lưng chừng đèo Prenn. Bên ngoài trời nắng ráo nhưng sao tôi cảm thấy lành lạnh mà không phải vì gió, vì rét mà vì sự hoang vắng tỏa ra từ những ngôi nhà nhiều lời đồn đại này.

Ngôi nhà được xây dựng vào năm 1912 tọa lạc đầu dốc Prenn. Ngôi biệt thự nguyên là của một viên chức Pháp. Một đêm nọ, hắn mời một cô gái rất đẹp đến nhà chơi rồi hãm hiếp và giết chết. Xác cô gái bị ném xuống giếng nước bên trong khuôn viên khu nhà. Một thời gian sau, chủ nhà người Pháp này cũng bị giết chết rất dã man. Từ đó, căn nhà trở nên hoang vắng, điêu tàn và đầy những chuyện truyền tụng về hồn ma cô gái.

Thỉnh thoảng vào ban đêm, các tài xế chạy qua đây vẫn thường bắt gặp một cô gái mặc đồ trắng toát từ phía dưới đi lên vẫy xe xin đi nhờ lên Đà Lạt. Đã có tài xế dừng lại đón. Họ thấy rõ ràng người con gái ấy đã bước lên xe, nói cười huyên thuyên. Thế nhưng vút một cái, chỗ ghế nơi cô gái ngồi bỗng nhiên trống không.

Người ta lại kể với nhau rằng, có một cô gái sinh sống ở Vũng Tàu đang thất tình lên Đà Lạt để nghỉ ngơi. Sau khi nghe người dân bàn tán về ngôi nhà ma cô gái mới lên xem thử. Không hiểu sao cô gái rất thích ngôi nhà này và quyết kêu gia đình của mình mua cho bằng đươc. Sau 1 tháng ở ngôi nhà, cô gái đã treo cổ tự tử chết trong căn phòng của mình cũng ở cái tuổi trăng tròn.

Miếu thờ trong khuôn viên nhà.
Lại theo lời kể của một người đàn ông sinh sống lâu năm ở Đà Lạt, thì đêm nọ, có một người chở rau để đi bán. Con đường ra chợ phải bắt buộc đi qua con đèo này. Lúc đó cũng khoảng 2-3 giờ sáng. Khi đi đến giữa đèo, một người con gái xin quá giang. Tóc cô gái dài, mặc đồ ngủ mỏng manh. Trông cô gái rất lạnh. Vì nghĩ là đường đèo quá vắng vẻ nên ông đã cho cô gái quá giang một đoạn. Đi được một quãng thì ông sợ cô gái lạnh nên đã đưa áo khoác của mình cho cô gái mặc. Khi ông ngừng xe thì quay lại đã thấy cô gái biến mất từ lúc nào.

Những đồn đại về hiện tượng thường xảy ra với những người ở trong căn nhà này là khi đang ngủ bỗng giật mình tỉnh dậy thì thấy đang nằm lơ lửng trên không trung, hoặc đang nằm ngoài hành lang. Còn các bác tài trên đường lên đèo Prenn thỉnh thoảng thấy một cái bóng trắng ngồi đung đưa ngoài ban công tầng trên. Đã có lần, một nhóm 4 thanh niên canh giữ ngôi nhà. Một đêm, khi cả 4 đang ngồi trước lò sưởi bỗng ngọn lửa bùng lên đến hơn 1m, lại có tiếng bập, bập… như súng nổ rồi tự nhiên tắt ngấm. Thế là cả 4 người xách xe máy chạy về Đà Lạt không thấy quay trở lại.

Những câu chuyện lạnh gáy đầy huyền hoặc này cứ được kể lại giữa người này, người kia khiến không ai dám héo lánh đến nơi đây.

Vậy nhưng khi tìm hiểu lai lịch của các ngôi biệt thự bị đồn thổi là có ma, được tiếp xúc với một số người trước đây đã có thời gian sống, làm việc trong những ngôi biệt thự này, chúng tôi đã thấy hé lộ một số câu chuyện thật về những ngôi nhà ma ở phố núi.
Một số người trước đây đã có thời gian sống, làm việc trong những ngôi biệt thự bị cho là có ma thì nói rằng: "Trước đây Nhà nước chưa có điều kiện phục hồi đưa vào sử dụng nên nhiều tổ chức phải thuê người giữ nhà, vì sợ người ta vào đập phá nên đã bịa ra những câu chuyện ma".

Bên lò sưởi của ngôi nhà vẫn còn hương nhang
Chính bản thân họ đã ngủ trong những căn nhà này nhưng nào có thấy gì! Tiếng khóc than, tiếng ê a trong một số ngôi biệt thự thật ra là tiếng gọi bạn tình của lũ mèo hoang. Trong đêm thanh vắng, nhiều người nghe tiếng của chúng cứ tưởng là có người khóc...

Vậy nhưng những câu chuyện hết sức rùng rợn từ lời kể của mọi người, các du khách có tính hiếu kỳ đã đến và những câu chuyện nhuốm màu liêu trai ở nơi này đã lan nhanh khiến cho ngôi biệt thự vốn dĩ xinh đẹp nhưng bị bỏ hoang lâu ngày, bị xuống cấp nghiêm trọng, bị mua đi bán lại nhiều lần này được đồn thổi là “ngôi nhà có ma”... và những lời đồn thổi tiếp tục nối dài như chưa có hồi kết (Theo VOV).

Bóng ma trên những con đèo (P1)

Du lịch, GO! + Tổng hợp
Tiếng ồn của chiếc xe máy mà tôi đang ngồi, không hề làm cho cuộc hành trình kéo dài 140km từ Huế đến Hội An bị mất đi vẻ thơ mộng của những cảnh quan tuyệt đẹp.
Trên trang Fairfax Media của New Zealand, một nữ du khách tên Rosa Studholme đã chia sẻ những trái nghiệm của mình về một chuyến “phượt” trên xe máy ở Việt Nam.

Dưới đây là nội dung chính của bài viết:

Khung cảnh của những bãi biển dát vàng như hút hồn chúng tôi, khi dừng lại trên đèo Hải Vân, nằm ở phía Nam thành phố Huế. Từ đây, chúng tôi bắt đầu đổ dốc trên những cung đường ngoằn ngoèo.

Tiếng ồn của chiếc xe máy mà tôi đang ngồi, không hề làm cho cuộc hành trình kéo dài 140 km từ Huế đến Hội An bị mất đi vẻ thơ mộng của những cảnh quan tuyệt đẹp.

Khung cảnh thay đổi khi tôi xuống chân núi. Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa sự nguyên sơ của rừng núi và màu xanh của mặt biển trải dài trước tầm mắt.
"Phóng như bay trên đường cao tốc với một chiếc xe máy, đây quả là một giấc mơ đối với tôi”, Henry, người bạn đường của tôi nói. Anh ta nói đúng. Đây thực sự là một điểm nổi bật trong chuyến đi của chúng dọc chiều dài đất nước này.

Trên đường đi, chúng tôi bắt gặp những chú trâu đang thảnh thơi gặm cỏ trên cánh đồng, hay những đàn dê đang kiếm ăn ngay ven đường.

Chúng tôi vượt qua những người nông dân đang đạp xe. Nơi đây tuyệt nhiên không có cảnh ùn tắc. Điều này khác xa với cảnh tượng quay cuồng ở Hà Nội mà chúng tôi đã trải nghiệm. Tuy nhiên, trên tuyến đường miền trung này bạn vẫn không thể thoát khỏi những người bán hàng rong. Họ tụ tập tại các điềm nghỉ chân của du khách và mời chào đủ thứ hàng hóa như bia, mũ nón, kính mát…

Phía bên kia đường, trên một ngọn đồi là tàn tích của một cơ sở quân đội Mỹ. Đây là một lời nhắc nhở về những gì đã từng xảy ra tại khu vực này 40 năm trước. "Xin chào, xin chào, các bạn có muốn uống gì không?", những người bán hàng rong í ới. Chúng tôi từ chối. Khuôn mặt của họ lộ vẻ thất vọng.

Chúng tôi nghỉ chân tại một quán cà phê nhỏ ven đường, nơi có những chiếc ghế nhựa màu xanh và một tấm bảng hiệu. Mọi thứ có vẻ khá cáu bẩn, nhưng với cái nóng như thiêu đốt thì không còn lựa chọn nào khác. Chúng tôi gọi nước Fanta. Người phụ nữ trung tuổi có khuôn mặt dễ mến chỉ có Mirinda. Khi chai được mở, những gỉ sét bắn ra từ chiếc nắp. Chúng tôi uống thật ngon lành.

Cô gái trẻ ngồi trên một băng ghế nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò. Cô ấy không thể nói được tiếng Anh, và cũng quá nhút nhát để tiếp cận chúng tôi và. Chúng tôi mỉm cười đáp lại, cô ấy nhìn đi chỗ khác.
Sau những phút nghỉ ngơi dễ chịu, chúng tôi quay trở lại với cuộc hành trình đến Đà Nẵng, thành phố lớn thứ tư của Việt Nam với dân số 887,100 người theo thống kê gần đây nhất.

Đà Nẵng, cũng giống như nhiều thành phố khác của Việt Nam, vẫn còn mang những dấu ấn lịch sử từ nhiều thế kỷ trước. Thành phố đã bị người Pháp chiếm đóng vào tháng 8/1858, theo lệnh của hoàng đế Napoleon III. Vào thời điểm đó, quân đội Pháp đã áp lực lượng phòng thủ của Việt Nam. Họ nhanh chóng chiếm được thành phố Đà Nẵng và bán đảo Sơn Trà.

Thực dân Pháp gọi Đà Nẵng là thành phố Tourane và đặt dưới sự kiểm soát của Toàn quyền Đông Dương.
Trong thời gian chiến tranh Việt Nam một thế kỷ sau đó, Đà Nẵng trở thành một căn cứ không quân lớn, được sử dụng bởi lực lượng Việt Nam Cộng hòa và cả không quân Mỹ. Vào thời điểm đó, trung bình sân bay Đà Nẵng có 2595 hoạt động hàng không mỗi ngày, nhiều hơn bất kỳ sân bay trên thế giới cùng thời gian.

Đến Đà Nẵng, chúng tôi bóp còi không ngừng khi đi qua các nút giao thông rộng. Bờ biển Đà Nẵng đã hiện ra với những bãi cát vàng trải dài nhiều cây số, kèm theo đó là hàng chục khu nghỉ mát.

Không dừng lại ở Đà Nẵng, chúng tôi đã đến thẳng Hội An, khu đô thị cổ nổi tiếng, được UNESCO công nhận là Di sản thế giới. Hội An cũng được nhiều người biết đến với nghề may quần áo theo yêu cầu, điều khiến tôi rất háo hức.

Ở đây, chúng tôi thả bộ dọc theo các đường phố cổ kính. Đây quả là một khu vực thật tuyệt để dạo bộ với những ngôi nhà mang phong cách pha trộn giữa Việt Nam và nước ngoài, nằm dọc theo con sông Thu Bồn. Hội An vốn là một thương cảng trong quá khứ. Ngày nay hoạt động buôn bán vẫn rất sầm uất, chủ yếu là để phục vụ nhu cầu khách du lịch.

Những người bán hàng luôn mời chào bạn mua một thứ gì đó. Giá cả khả hấp dẫn, và nhiều khi bạn không thể cưỡng lại được.
Chỉ có khí hậu là khá khó chịu với cái nóng và sự ẩm ướt quen thuộc của Việt Nam. Tôi có cảm giác héo rũ như một chiếc lá bị khô kiệt nước, mồ hôi chảy ngoắn nghoèo trên lưng và trán. Vậy mà các cư dân ở đây phải chịu thứ khi hậu này hầu như quanh năm suốt tháng.

Buổi trưa, tôi lang thang qua các cửa hàng quần. Tại một cửa hàng, đập vào mắt chúng tôi là cảnh cô bán hàng nằm dài trên tấm phản với chiếc quạt nhỏ thốc vào người. Cô chào đón chúng tôi bằng một nụ cười có vẻ khá mệt mỏi.

Nhiều người thường mô tả Việt Nam như "cuộc tấn công vào các giác quan". Dường như tôi đã cảm nhận được điều này qua cái nóng cháy da, sự vận động không ngừng của mọi thứ cùng đủ loại tiếng ồn và màu sắc…

Du lịch, GO! - Theo 24H, ảnh internet

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống