Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Thursday, 14 February 2013

Những người phụ nữ Tày, Nùng ở Cao Bằng, Lạng Sơn… cứ tầm mùng 3 Tết trở đi là làm lấy mấy mẻ cao sằng. Vừa là để đổi món cho chồng con được ngon miệng, vừa là để trổ tài nội trợ của mình.

Ngày Tết, có bao nhiêu là thịt thà, bánh trái, thế mà lại cứ vẩn vơ thèm bánh cao sằng. Ấy là bởi mấy ngày Tết, sum họp cùng gia đình, vui vẻ với anh em, lại tiếp đãi khách khứa, bè bạn nên tiệc tùng, cỗ bàn hơi nhiều. Lại có phần hơi quá chén nên trong người thấy háo, ăn gì cũng không thấy ngon, nhìn gì cũng thấy ngấy. Những lúc như thế, chỉ có cao sằng là nhất vì món bánh này thanh nhẹ, dễ ăn.

Gạo để làm bánh cao sằng thường được các gia đình chuẩn bị sẵn từ trước Tết. Đó là loại gạo tẻ ngon, vừa trắng vừa thơm. Gạo này nấu cơm thì dẻo mà làm bánh thì mượt. Gạo được ngâm qua đêm cho mọng nước, vo đãi sạch rồi đem xay trong cối đá thành một thứ bột nước sền sệt. Bớt ra một phần, pha thêm nước lã cho bột loãng ra rồi đem đun sôi, quấy cho tới khi bột gần chín. Bột này lại được hòa với phần bột sống kia thành thứ bột dở sống dở chín, đặc sánh. Phải pha chế cho bột dở sống dở chín như vậy là để khi hấp bánh không  bở, nát. Nêm thêm một chút muối, mì chính cho có vị. Thế là đã chuẩn bị xong bột bánh.

Cao sằng cũng có nhân. Thịt lợn vai băm nhỏ, ướp gia vị vừa ăn. Hành củ xắt nhuyễn, phi thơm rồi cho thịt vào xào. Xào cho thịt săn lại, thơm nức mùi hành mỡ là được. Khâu hấp bánh thì cầu kỳ hơn một chút, bởi bánh phải hấp làm ba lần.

Khuôn bánh là chiếc khay nhôm sâu lòng, to chừng cái mâm nhỏ. Đổ vào khuôn một lớp bột dày chừng đốt ngón tay, đem hấp cách thủy. Chừng mươi phút bánh chín, lại múc bột đổ thêm vào khay một lớp nữa rồi hấp tiếp. Bánh vừa chín tới thì thêm vào lớp bột thứ ba, mỏng hơn, lại hấp cho đến chín. Lớp bột thứ ba này có trộn nhân thịt băm, chế thêm chút xì dầu (nước tương) cho có màu. Lớp bột này vừa là nhân bánh vừa là áo bánh, trên mặt rắc thêm ít thịt băm nữa, chút lạc rang giã giập, ít hành lá thái nhỏ. Sở dĩ phải hấp bánh thành từng lớp như vậy vì bánh khá dày, hấp một lần sẽ không chín đều.

Bánh chín, mở vung nồi hấp ra, một làn khói mỏng như sương mai buổi sớm cùng mùi hành mỡ, mùi bột chín thơm tỏa ngào ngạt. Bánh trong khay được cắt thành từng miếng hình chữ nhật. Dưới vết cắt của con dao mỏng sắc như nước hiện ra màu bánh trắng ngần, tinh khiết, mịn màng như thạch. Nhìn kỹ, bánh có ba lớp. Các lớp bánh kết dính với nhau làm một (vì thế bánh được gọi là cao sằng - bánh có nhiều tầng, lớp). Lớp trên cùng là mặt bánh, nổi bật trên đó là màu sậm của lớp thịt băm nâu đỏ, óng ánh hành mỡ. Chỉ mới nhìn thôi đã phát thèm.

Cao sằng được ăn cùng… nước canh. Nước canh được nấu từ xương heo các loại, nhưng bao giờ cũng phải có đôi xương ống. Xương ninh kỹ, vớt cho hết bọt. Bát nước dùng trong veo, rắc loáng thoáng ít hành hoa, mùi tàu thái nhỏ. Chỉ vậy thôi nhưng vị thật đậm đà.

Bánh xếp ra đĩa, người ăn xắn bánh thành miếng nhỏ cho vào bát canh. Miếng bánh mềm, vừa dẻo vừa dai, có vị bùi của bột gạo, lật sật nhân thịt băm, thơm ngậy mùi hành mỡ. Nước canh nóng hôi hổi. Ăn một miếng tỉnh cả người. Có người không thích dùng canh thì chấm bánh với nước mắm pha giấm thanh dầm tỏi, ớt hoặc tương ớt. Ăn tới no mà miệng vẫn còn thèm.

Du lịch, GO! - Theo Hoàng Minh Sơn (Tuổi Trẻ Xuân), internet
Bạn bè tôi ai ai cũng đã đi Hội An (Quảng Nam) vài chục lần mà rồi vẫn thèm thuồng muốn đi nữa. Có người tổng kết: 3 năm đi Hội An 5 lần, mỗi lần đến lại cùng một bạn đồng hành khác và bảo, chỉ có người tình là bỏ ta đi, còn Hội An thì vẫn luôn đứng đó. Cả mùi vị món ăn và không khí phố xá cũng vẫn vậy, chẳng đổi thay.

< Đêm bình dị tại Hội An.

Một Hội An dung dị, văn minh tựa người phụ nữ đẹp mặn mòi, hiểu chuyện thấy dễ mến, càng tiếp xúc càng mê mẩn. Câu chuyện với vùng đất có duyên ấy cứ miên man từ năm này qua năm khác, không dứt ra được.

Sống chậm với Hội An

Nhịp sống ở Hội An gợi cho ta những ngày tháng ở Luang Prabang, kinh đô cũ của Lào. Chậm rãi, khoan thai, mọi đền đài nhà cửa đều xinh nhỏ, giống nhau vô cùng. Có khác chăng là ở Hội An không có núi đồi và ở Luang Prabang thì không có biển khơi.

Quán cơm gà bà Buội chẳng vội vàng gì, cứ bán tà tà tầm trưa là đã hết cơm, hết gà. Khách đường xa quen thói ở thành phố lớn lúc nào cũng sẵn đồ ăn mời chào mà tầm 1g chiều mới qua thì đừng mong còn cơ hội gọi món. Cơm dẻo nóng thơm rưới nước gà mỡ màng, trộn đều với thịt gà thơm phức, hành răm, chu choa, tự dưng người Bắc sao thốt lên tiếng của người Trung, người Nam là sao ta? Vì ngon quá đấy mà.

< Sống chậm ở Hội An.

Quán xá ở các mặt phố tập trung đông khách nước ngoài vẫn màu sắc ấy, từ bao năm rồi nhỉ? Đã hơn chục năm trôi qua kể từ lần đầu tôi gặp gỡ Hội An, nhiều quán mới mở ra nhưng phong cách vẫn trầm, vẫn chậm, vẫn kỹ lưỡng như thế. Quán mới không bị chọi với quán cũ, lại hòa vào với tổng thể chung. Và tôi vẫn ngồi ở một góc nào đấy, có thể là Cà phê Hải, có thể là cạnh chiếc xe đạp mô hình làm bằng tre của quán... , có thể là tì tay lên mặt bàn tết song mây ở quán Tam Tam nhìn ngắm người qua lại, ngắm kẻ lữ khách suy tư góc quán mặt đường đối diện. Cũng có khi cười khúc khích khi một tốp khách Âu trẻ tuổi hưng phấn hát vang trên phố.

< Dây tơ hồng vấn vít vấn vương hồn người lữ khách ở Hội An.

Đến lúc mình quay trở về nơi trú ngụ thì lại không đủ can đảm làm ồn như những người ngoại quốc nọ, tự đi nhẹ nói khẽ cười duyên và còn đưa tay lên miệng ra dấu với bạn khi bạn hưng phấn tăng âm lượng. Tự thấy mình thật ngại nếu làm xao động không gian tĩnh lặng thoảng mùi hương sử quân tử, hương hoa nhài và quấn quít mùi hương ai đốt bên thềm trước khi cài then đi ngủ.

Có "xí" thôi hà

Thời gian càng trôi, càng thấy Hội An thật bé nhỏ. Lần đầu đến còn mỏi gối đi tìm từ dãy phố nọ sang dãy phố kia, nay vừa thong dong lượn hết mấy con đường chính Trần Phú, Lê Lợi, Nguyễn Thái Học... rồi tiến qua cầu sang bên thôn Cẩm Nam đã nhìn thấy bạn mình đang bấm cò... máy ảnh choách choách. Cũng như cảm giác về thăm lại căn nhà nhỏ thời ấu thơ, sao mà bé tẹo, sao mà trong trí nhớ khoảng sân rộng thế, chập chững bước mãi mới băng hết sân ra vườn ngắt một nụ hồng.

< Trong nhà cổ Đức An.

Vậy là mình đã trưởng thành, đã lớn rồi còn Hội An vẫn mãi dung dị thế, vẫn hồn hậu đón ta mỗi lần có dịp ghé. Cho dù là ngày bão lũ, nước dâng thì mình chèo thuyền trên phố; cho dù là ngày nắng đẹp, thảnh thơi chụp ảnh chân dung; cho dù là ngày sụt sùi gió bấc, ta lại nâng bát chè trôi nóng hổi thơm phức vị gừng rồi uống từng ngụm nhỏ tự sưởi ấm trong lòng.

Những phố cổ xinh nhỏ san sát nhà ống quét ve vàng hườm, mái ngói không chỉ có rêu mà còn đầy cỏ bám. Gió từ sông Hoài thổi qua, những đám cỏ dài lại dập dờn rung rinh. Nhà cửa ở Hội An vừa lạ lại vừa quen, vẫn kiểu nhà phố mặt tiền tận dụng buôn bán, vào giữa có sân, bậc thang gỗ lên gác, tường mỏng tiết kiệm diện tích như muôn vàn kiểu nhà xưa trên đất Việt; nhưng ở Hội An là cả một tập hợp nhà phố mang cho ta một hình ảnh khác.

< Những đêm đèn lồng lung linh soi dọc hai bờ sông Hoài.

Đâm ra người Việt vẫn thích ngắm nhà Việt ở Hội An. Tất nhiên có bạn sẽ cự nự mà rằng, nhà phố Hội An mang âm hưởng, hơi hướm, dấu ấn của khách buôn người Nhật, người Tàu; nhưng chắc chẳng ai phản đối điều này, nhà cửa dù kiểu nào chăng nữa, khi đã xây trên đất nước nào thì mang hồn của người dân nước đó rồi. Thời tiết, khí hậu, địa hình, phương hướng, thói quen sinh hoạt dân cư đã định hình phong cách của những ngôi nhà, cho dù người xây là ai, từ đâu đến.

Đi thăm Hội An từ chỗ nọ qua chỗ kia đều có "xí" (chút xíu) thôi, người Quảng Nam cười hồn hậu bảo thế. Phố cổ, chùa Cầu, các hội quán rồi qua Cẩm Nam nhìn nắng rọi qua đám lá xanh ngọc; làm một chuyến đi thuyền trên sông Hoài Phố thăm làng gốm Thanh Hà, làng chài hay đạp xe ra biển Cửa Đại chơi đùa trên bãi cát mịn mênh mông, thảy đều gói gọn trong ngày được.

Nhưng người ta đâu đến Hội An để "điểm danh" các địa điểm nhỉ. Đến chỗ nào cũng đều có "xí" thôi, vậy thì mình phải hưởng cái thú thong dong để kéo dài "cái xí" đó thật lâu. Không nhất thiết phải tìm đến Hội An vào những đêm rằm các nhà đều treo đèn lồng đỏ, đêm nào ở Hội An cũng làm người ta say men tình, đêm nào cũng thấy phố và mình cùng tỏa sáng lung linh, như ngọn đèn chao lụa trước cửa nhà ai.

Du lịch, GO! - Theo Minh Lý (TTO)
Hình ảnh khỏa trần của những sơn nữ miền Tây Bắc có lẽ khiến một số người có cái nhìn phản cảm. Vậy nhưng với nhiều người, họ lại bị cuốn hút, tò mò muốn khám phá nét hồn nhiên của phong tục độc đáo này...

Tại các khe nước, suối nguồn thuộc Mường Pồn, Mường Lay, Mường Tè, thị xã Lai Châu, dọc suối Nậm Lay (Mường Lay, Lai Châu) hay dòng suối nước nóng Púng Hon (Mường Lèo, Lai Châu)...: hình ảnh những cô gái Thái nô đùa, hồn nhiên trong dòng nước trong vắt giữa núi rừng Tây Bắc là hình ảnh dễ bắt gặp khi đến thăm nơi đây. Sau mỗi buổi lao động về, các cô gái nghỉ chân bên suối, làn nước mát lành làm sạch sẽ bụi bặm, trả lại nước da trắng ngần của mẹ, của cha và tinh hoa của núi ngàn đã hòa trộn hàng ngàn năm nay mới có được...

... Bao nỗi mệt nhọc trôi theo dòng nước, con người như được tiếp thêm nguồn năng lượng mới. Đấy là một phong tục đặc sắc và được gắn với cái tên đầy ý nghĩ: “tắm tiên”.

Từ trước đến nay, người con gái truyền thống thường gắn với những hình ảnh nhẹ nhàng, dung dị, kín đáo. Vì vậy hình ảnh khỏa của những cô sơn cước miền Tây Bắc có lẽ khiến một số người có cái nhìn phản cảm. Nhưng với nhiều người, nếu nhìn với ý nghĩ trong sáng của một phong tục đã có từ hàng trăm năm qua: họ lại bị cuốn hút, tò mò muốn khám phá nét tuyệt mỹ cả về tập quán lẫn nghệ thuật về nét đẹp người phụ nữ vùng cao.

Nước nóng ở Púng Hon ở Bản Liềng, Mường Lèo, Lai Châu có lẽ là nơi được nhắc đến nhiều nhất về phong tục tắm tiên, nét đẹp tuyệt tác của núi rừng. Nơi đây còn nổi tiếng với truyền thuyết nàng Huổi xinh đẹp. Trong truyện, Nàng đã vượt qua bênh tật và lấy lại được nhan sắc bởi ngâm mình trong dòng nước nóng Púng Hon...

“Những cô gái nơi đây trân trọng và giữ gìn dòng nước lắm, nước nóng ở Púng Hon cho người già ở bản nước da hồng hào, khiến con ma bệnh tật không thể xâm nhập vào cơ thể...” - Ông Lèo Văn Chai - nguyên Chủ tịch UBND xã Mường Lèo nói, năm nay hơn 80 tuổi nhưng trông còn trẻ lắm.

Bởi thế, như một vị thuốc trời ban, bất kể ai thấy xương khớp mỏi đau, đều ra đây ngâm nước. Hơi nước ngai ngái, nóng hôi hổi xông vào huyết quản khiến mệt mỏi tan biến, thay vào đó là sự sảng khoái, khoáng đạt nhẹ nhàng...

Ngoài bản Mường Tè, Mường Pồn, Mường Lay thuộc Lai Châu cũng là nơi có những tiên nữ giữa đất trời. Ven lối mòn ở các bản Mường đều có ống bương dẫn nước từ khe suối và mỗi con suối đều có bến tắm riêng dành cho phụ nữ. Họ với tấm lưng trần vô tư ngâm mình trong dòng nước mát. Sự tự nhiên đó có lẽ bởi sự đặc biệt, đàn ông nơi đây như thông lệ không bao giờ bước vào thế giới riêng dành cho phụ nữ...

Thân hình tuyệt mỹ của các cô gái ẩn hiện dưới dòng nước biếc trông thực mà ảo đấy. Các cô hồn nhiên té nước trong ánh chiều Tây Bắc, từ những bàn tay như bông hoa ban huyền thoại tung lên muôn ánh cầu vồng. Dòng suối như lòng mẹ ôm ấp vuốt ve tấm thân tuyệt mỹ, sỏi đá nơi lòng suối thêm rạng ngời ngần trắng, chim rừng ngưng hót, gió như ngừng thổi, chỉ còn xanh ngắt đến thẫn thờ ngàn con mắt của cây là đại ngàn. Tất cả như lặng đi trước kiệt tác của núi ngàn Tây Bắc…

Những dòng suối của khắp vùng Tây Bắc thường có những cái tên vô cùng thơ mộng, chở đầy khát vọng về cuộc sống ấm no hạnh phúc, về tình yêu trắng trong chung thủy: Suối Tiên, Suối Mơ, Suối Xuân… Mặc dù các sơn nữ hồn nhiên tắm tiên như vậy, nhưng nếu xuất hiện người lạ, họ lập tức trốn sau tảng đá, hoặc dìm sâu dưới nước rồi mặc quần áo lại.

Ở một nơi khác: người Thái ở Tú Lệ (Yên Bái) ngày nay vẫn giữ nét sinh hoạt truyền thống “tắm tiên”bên dòng suối Tú Lệ.

Tại Tú Lệ có hai bể tắm nước khoáng nóng ngay cạnh dòng suối mát và bên bờ là ruộng nương chín vàng. Mỗi khi chiều xuống, sau một ngày lao động những cô gái Thái tự nhiên  trút bỏ xiêm y thả mình trong những dòng suối trong vắt như để rũ hết những nhọc nhằn và mệt mỏi tìm đến sự nghỉ ngơi tuyệt vời. Tâm hồn họ trở nên nhẹ nhõm...

Lữ khách tới đây cũng có thể cùng tắm, các chàng trai cũng được phép tắm chung, được hòa mình vui đùa giữa thiên nhiên, nghỉ ngơi hay thư giãn. Tuy nhiên tuyệt đối phải giữ khoảng cách và không được có những hành vi xấu, nếu không sẽ bị trai bản và chính quyền trừng phạt.

Quả thật, những con suối tự nhiên Tây Bắc không những là bài thuốc chữa bệnh mà còn đem đến vẻ đẹp cuốn hút cho những cô gái Thái sự vô tư hoang sơ đến kỳ lạ làm choáng ngợp bao lữ  khách đến nơi đây.  Dòng suối được gọi tên là Púng Hon, theo tiếng Thái cổ Púng là dòng, Hon là nước nóng.


Ở Tây nguyên ngàn xưa cũng vậy: người Ba Na, Gia Rai, Ê đê, Cơ Ho, Mạ, Xơ Đăng, Mơ Nông... ăn mặc đơn giản, nam thường đóng khố, nữ thường cuốn váy ở trần.

Giản đơn trong cách ăn mặt nên cũng thuận tiện khi xong buổi làm việc trên rẫy, trên rừng: các thiếu nữ bản làng cứ thoăng thoắt bước xuống suối nô đùa với dòng nước mát mà không cần cởi bỏ thứ gì ngoại trừ nếu muốn không ướt váy.

Nếu muốn giặt váy áo thì sơn nữ sẽ cởi bỏ nó giặt giũ ra khi thân mình đầy đặn đắm trong dòng nước tinh khiết và mát lạnh giữa núi rừng Tây nguyên.

Ngày nay: phong cách cuốn váy cởi trần đa phần thuộc về dĩ vãng, các cô vẫn tắm bên suối hay các vòi công cộng tại bản làng. Thường để nguyên váy áo nhưng cũng nhiều lúc khỏa trần vô tư kỳ cọ bên dòng nước mát lạnh mà không có vấn đề gì.

Không biết có phải từ khi các cô gái khỏa mình trong dòng biếc, những dòng suối già nua trầm mặc chợt nhận ra mình có một trái tim nồng cháy và tâm hồn trẻ trung, để rồi cứ mộng mơ, khao khát một cuộc sống bình dị, yên vui, ước mơ cháy bỏng của bao đời?

Để rồi những ai được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những dòng suối nguồn trong một chiều các cô sơn nữ tắm tiên, chợt thấy mình trong sáng hơn, thanh cao hơn, như được hòa mình cùng đất và người của Tây Bắc, Tây Nguyên huyền thoại…

Mỗi người một cách nhìn nhận về hình ảnh tắm tiên... nhưng đối với hầu hết những nhà văn, nhà báo, phong tục này là một giá trị đặc sắc đáng để lưu giữ về sau. Thật buồn nếu một ngày nào đó dòng suối vùng cao trở nên bơ vơ vì không còn bóng dáng tiên nữ…

Tục tắm tiên xưa và nay
Tục tắm tiên của người vùng cao
Huyền thoại tắm tiên.
Sơn nữ tắm tiên giữa đại ngàn: quá khứ đã xa?
...

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Người đưa tin và nhiều nguồn khác, ảnh sưu tầm

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống