Bài viết liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Auto scrolling

Giới thiệu bản thân

Bản quyền thuộc Công ty du lịch Việt Nam. Powered by Blogger.

Search This Blog

Saturday, 5 May 2012

Xã Định Yên với nghề dệt chiếu lâu đời ở huyện Lấp Vò - Đồng Tháp còn hấp dẫn bởi việc họp chợ vào ban đêm nên còn gọi là chợ ma hay chợ âm phủ.

< Dưới bến, những chiếc ghe bầu chở đầy ắp lác, nguyên liệu chính để dệt nên tấm chiếu.

Sông nước Miền Tây chằng chịt xen lẫn vườn cây ăn trái trĩu quả, những cánh đồng lúa bạt ngàn mơn man; không chỉ đẹp bởi phong cảnh hữu tình mà còn đẹp bởi làng nghề truyền thống mà bà con vẫn gìn giữ và phát triển. Xã Định Yên với nghề dệt chiếu lâu đời ở huyện Lấp Vò – Đồng Tháp còn hấp dẫn bởi việc họp chợ vào ban đêm nên còn gọi là chợ ma hay chợ âm phủ.

< Lác được chuyển lên bờ về các xưởng sản xuất.

Quá nửa khuya, gió từ bến thuyền se se lạnh, ánh tù mù “vàng ệch” hắt lên khi mờ khi tỏ, bóng người thấp thoáng trải dài trên trảng cỏ đẫm sương. Đứng bên đây bờ, tiếng lao xao vọng về lẫn trong tiếng xào xạc lá rung như mời như gọi. Ngôi chợ đó ngày nay đã vắng bóng nhưng vẫn khắc sâu trong tâm trí người dân xứ chiếu.

< Lác sau khi nhuộm màu - phơi khô chuẩn bị dệt.

Chợ họp lúc khuya lắc khuya lơ cũng có lý do của nó, ban ngày bà con bận bịu việc đồng áng hoặc miệt mài dệt chiếu đến tối mới rảnh rỗi và có chiếu bán.

< Cuộn trân - nguyên liệu thứ hai để dệt chiếu.

Thương thuyền ghe lái cũng thế, ban ngày buôn bán nơi khác tối về buông sào neo lại để mua mà việc này cũng tùy thuộc theo con nước lên xuống nữa.

< Kho nguyên vật liệu và thành phẩm.

Khi màn đêm buông xuống, cơm nước xong, chiếu trên vai, tay bó đuốc, không thì ngọn đèn dầu lạc, đèn mù u bánh ú tong tả xuống bến, bán bán mua mua.

< Cặm cụi từng cọng lác.

Đặc biệt việc mua bán chỉ diễn ra độ 2 giờ và cũng khác những nơi khác, đó là người mua thì tìm một chỗ ngồi, người bán thì ôm chiếu đi qua đi lại rao hàng nói giá. Việc mua bán diễn ra nhanh chóng, người mua mặc cả cù cưa đôi câu, người bán thì: “Thôi bán luôn rồi dzìa nghỉ sớm”.

< Bên khung dệt, chiếc chiếu hoa dần thành hình.

Nguyên liệu chính làm chiếu là lác và trân. Cọng lác (cói) dài 1,6 – 2 mét màu trắng ngà hoặc nhuộm màu đỏ, vàng, xanh, tím…

< Chiếu thành phẩm với các hoa văn trang nhã.

Sợi trân làm từ cây đai (bố) sau khi lột vỏ cạo sạch phơi khô rồi se nhỏ, quấn thành từng cuộn dùng để dệt chiếu. Nghề này tưởng dễ nhưng cũng phải có bí quyết nghề và kinh nghiệm.

< Sau công đoạn dệt đem phơi cho ráo.

Để tạo nên tấm chiếu chắc bền, hoa văn trang nhã không phải việc giản đơn, phải lựa chọn kỹ từ khâu mua lác đến công đọan nhuộm màu sao cho bền, không dính vào quần áo người sử dụng.

< Chở chiếu đi bán – phía xa thương lái í ới gọi mua.

Người dệt chiếu cũng phải sáng tạo, phối hợp màu sắc hài hòa, tạo nên những chiếc chiếu in hình bông trái, ô cờ, vảy ốc, trà niên đã làm nên tên tuổi chiếc chiếu Định Yên tự bấy lâu nay.

< Soi đèn lựa chọn thật kỹ rồi mới ra giá.

Xưa công việc dệt chiếu thô sơ, dệt tay cực nhọc trăm bề, nay phần lớn đã chuyển sang dệt bằng máy, nhanh hơn, bền chặt hơn, thu nhập của bà con cũng cao hơn và sản phẩm chiếu đã xuất sang các thị trường trong khu vực như Hàn Quốc, Thái Lan, Campuchia và ngày càng vươn xa hơn nữa.

< Chiếu Định Yên sẽ được đi đến các vùng bằng những chiếc ghe bầu.

Nghề dệt chiếu qua bao thăng trầm nhưng bà con vẫn gìn giữ và ngày càng phát triển. Cho dù chăn – ra – gối – nệm thơm thơ nhưng mùi ngai ngái nồng nàn của cỏ cây, của hương đồng gió nội vẫn quyện trong mỗi chiếc chiếu như tấm lòng đôn hậu của bà con làng chiếu Định Yên.

Du lịch, GO! - Theo Petrotimes
Những người chinh phục đỉnh Fansipan (Phan Xi Păng) cao 3.143 m đều mang theo cờ Tổ quốc hoặc mặc chiếc áo đỏ in hình sao vàng trước ngực. “Khi lên đến Fansipan, ta bỗng thấy yêu thêm Tổ quốc mình” - nhiều bạn trẻ tâm sự

Nhóm bạn đồng nghiệp từ một đài truyền hình xuất phát sau chúng tôi đã không may mắn khi hôm họ lên gần tới đỉnh Fansipan, trời cứ mưa tầm tã. Dù vậy, với quyết tâm thực hiện ký sự về “nóc nhà Đông Dương”, cả êkíp phóng viên, quay phim vẫn lên đường, chấp nhận thách thức từ núi cao, vực sâu, núi đá trơn trượt... “Chúng tôi không thể bỏ cuộc vì thời tiết. Ký sự này sẽ phát sóng vào dịp lễ 30-4 và 1-5 nên bằng mọi giá, chúng tôi phải lên đến đỉnh Fansipan” - họ quả quyết.

Không có động lực cụ thể như nhóm bạn đồng nghiệp nhưng với chúng tôi, chinh phục đỉnh Fansipan luôn là khát vọng từ khi biết đến ngọn núi nằm ở khu vực giáp ranh hai tỉnh Lào Cai và Lai Châu thuộc vùng Tây Bắc này.

Kiểm lâm viên Nguyễn Bá Diện, phụ trách Trạm Kiểm lâm Núi Xẻ - một trong ba điểm xuất phát để leo lên đỉnh Fansipan, bảo chúng tôi: “Với những người chinh phục đỉnh Fansipan, tôi thường khuyên nếu đã quyết tâm thì phải bất chấp thời tiết. Các bạn cứ đi, bởi thời tiết ở đây thay đổi theo từng giờ trong ngày, không thể biết trước được”.

Vào một sáng sương mù đặc quánh, chúng tôi cùng một “thổ địa” người H’Mông, anh Thào A Phình, quyết chí lên đường. Phình cho biết thời tiết ở dãy Hoàng Liên Sơn theo kiểu “tiểu khí hậu”, một ngày có tới 4 mùa và cách nhau vài cây số có khi đã khác nhau. Sương mù dày đặc, ẩm ướt và se lạnh buổi sáng hôm chúng tôi xuất phát từ Núi Xẻ chính là “mùa Xuân” trong ngày.

Trước khi lên đường, chúng tôi ao ước được nhìn thấy bầu trời xanh ngắt trên “nóc nhà Đông Dương” - bầu trời mà những tín đồ của Fansipan vẫn miêu tả rằng đẹp đến nỗi người ta phải hét lên vì sung sướng. Nếu may mắn hơn, người ta có thể bắt gặp những tầng mây ở lưng chừng núi không khác gì cảnh Bồng Lai giữa chốn hạ giới.

Thế nhưng, ông Ninh Anh Vũ, Phó Giám đốc Vườn Quốc gia Hoàng Liên, lắc đầu: “Khó lắm! Thời tiết trên đỉnh Fansipan rất đỏng đảnh, đa phần là sương mù. Đoàn nào đi mà gặp được hôm trời trong xanh là may mắn lớn đấy”.

Tuy nhiên, với những người đang hăm hở khi lần đầu tiên sắp được đặt chân lên đỉnh Fansipan như chúng tôi, ông Vũ không quên cổ vũ tinh thần.

Chỉ vào bức ảnh lớn trong phòng làm việc của mình chụp đỉnh Fansipan với bầu trời xanh ngắt, ông tiết lộ: “Tay máy này đã mất cả tháng mới chụp được cảnh ấy đấy. Ngoài ra, trên đường lên Fansipan, các bạn không chỉ được thấy 4 mùa trong một ngày. Fansipan còn là vương quốc của phong lan và những loài động, thực vật đặc hữu, có trong Sách Đỏ”.

Hành trình lên đỉnh Fansipan của chúng tôi thế là cứ phấp phỏng, hồi hộp quanh chuyện thời tiết. Song, có vẻ như chúng tôi đã gặp may, mới xuất phát được chưa lâu thì trời hửng nắng. Trước đó, một kiểm lâm viên ở trạm Núi Xẻ với kinh nghiệm đi rừng nhiều năm còn quả quyết: “Trời thế này thì khó mà có nắng được trong vài ngày tới”.

Độ ẩm từ mức 100% trong không khí bỗng chuyển sang gió hanh khô, kiểu thời tiết lý tưởng để leo núi. Tuy nhiên, không ai biết trước được điều gì vì Fansipan quả là đỏng đảnh, như một cô gái đẹp nhưng khó chiều.

Có độ cao 3.143 m so với mực nước biển, để lên đến đỉnh Fansipan, chúng tôi phải chinh phục hành trình khoảng 12.000 m đường núi, cả đi và về theo đường ngắn nhất là 24.000 m. Với nhiều đoạn phải trèo lên vách đá, bám vào cây leo trong rừng để đi…, chúng tôi đã trải qua chuyến du lịch mạo hiểm lý thú bậc nhất trong đời.

Khí hậu trên đỉnh Fansipan thật khắc nghiệt. “Gió thường xuyên cấp 6-7, về đêm có thể lên đến cấp 8-9. Mùa đông đun nước trên đỉnh không thể sôi, luộc trứng thì không thể chín và băng tuyết xuất hiện thường xuyên” – “thổ địa” Thào A Phình cho biết. Thế nhưng, cảnh sắc trên đỉnh Fansipan thì thuộc vào hàng độc nhất vô nhị.

Lên “nóc nhà Đông Dương”, chúng tôi gặp nhiều bạn trẻ mang theo cờ Tổ quốc hoặc mặc những chiếc áo đỏ in hình sao vàng trước ngực. Trên đỉnh cao của Tổ quốc, đất nước trở nên thiêng liêng và ai cũng muốn phất cao ngọn cờ như khẳng định niềm tự hào và tự tôn trong dòng máu Việt.

“Khi lên đến Fansipan, ta bỗng thấy yêu thêm Tổ quốc mình. Đất nước mình quá đẹp, còn quá nhiều tiềm năng nhưng chưa được khai phá hết” - nhiều bạn trẻ bộc bạch.

Du khách nước ngoài đến Sapa - Lào Cai giờ đây đã xem Fansipan là một điểm hấp dẫn để khám phá. Loại hình du lịch mạo hiểm ở Việt Nam chưa phát triển nhưng những địa danh như Fansipan đã trở thành lời mời gọi kỳ thú với các tay lãng tử thích phiêu lưu.

Dẫu vậy, để Fansipan trở nên gần gũi hơn với chính người Việt Nam thì vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Vài năm trước, Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch tỉnh Lào Cai đã tổ chức cuộc thi leo núi Fansipan quốc tế, đồng thời dự định sẽ phát triển thành một hoạt động thường niên. Tuy nhiên, cuộc thi này mới được tổ chức 3 lần thì nhà tài trợ rút lui nên không thể diễn ra nữa. Hôm chúng tôi lên đỉnh Fansipan, nơi đây đang vào mùa du lịch. Trước đó, vào dịp lễ Giỗ Tổ, có khoảng 1.000 người đăng ký chinh phục Fansipan.

“Chúng ta vẫn chưa khai phá hết tiềm năng du lịch của Fansipan. Dù hiện nay đã có khoảng 100 công ty lữ hành được phép tổ chức tour cho khách chinh phục Fansipan nhưng hình ảnh của ngọn núi này vẫn chưa đến gần với mọi người. Tôi thấy có khi khách nước ngoài biết về Fansipan nhiều hơn chính những người Việt chúng ta” - ông Ninh Anh Vũ băn khoăn.

Fansipan vẫn còn “ngủ” nên cần phải được đánh thức. Không ai khác, chính các bạn trẻ, những người mỗi lần lên “nóc nhà Đông Dương” thường mang theo cờ Tổ quốc, đã và đang làm Fansipan bừng tỉnh.

Du lịch, GO! - Theo Mạnh Duy (NLD), internet
Cách thị xã Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng 50 km, xã Đa Mi, huyện Hàm Thuận Bắc được thiên nhiên ban tặng nhiều cảnh quan thơ mộng không khác gì vùng cao nguyên Đà Lạt. 

Nếu ai chưa đến Đa Mi một lần, ắt hẳn không thể hình dung được Đa Mi thơ mộng như thế nào và cả không khí trong lành nữa. Nhưng không khỏi ngạc nhiên hơn, Đa Mi còn có rất nhiều thác lớn nhỏ được người dân ở đây truyền miệng câu nói “Đa Mi đệ nhất thác”.

Xã Đa Mi có lợi thế ở độ cao hàng trăm mét so với mặt nước biển nên không khí ở đây lúc nào cũng mát lạnh. Buổi tối  đắp chăn kín đầu mà vẫn thấy lạnh. Sáng dậy ra đường ai cũng mặc áo ấm. Buổi sáng không khí ban mai trong lành quyện với mùi thơm ngát hương hoa rừng và hoa cà phê làm cho con người thật nhẹ nhõm khác hẳn với những ồn ào nơi phố thị.

Ẩn mình trong cánh rừng Đa Mi bạt ngàn là hai hồ chứa nước lớn vừa sâu lại rộng: hồ Hàm Thuận (2.500ha) và hồ Đa Mi (700ha). Đây là hai hồ thủy điện nằm trên sông La Ngà, chảy qua địa phận huyện Thuận Bắc, cũng là vùng rừng núi còn nét hoang sơ với dân cư thưa thớt. Hồ Hàm Thuận gồm tám đảo nhỏ nổi lên giữa dòng nước bắt nguồn từ sông La Ngà (Đồng Nai). Còn hồ Đa Mi chỉ có nhiệm vụ giữ nước để làm thủy điện. Những con sông nhỏ ở khu vực này khá đặc biệt, tất cả đều chảy theo hình chữ “S”, giống như dáng hình của đất nước. Hơn nữa, nước ở đây trong vắt, xanh màu ngọc bích và có nhiều thác gềnh. Chính sự kết hợp này đã tạo ra những cảnh đẹp đến nao lòng.

Nếu du khách muốn đi tham quan lòng hồ chỉ cần đi bằng xuồng lá của dân đánh cá thì có thể khám phá hồ nước mênh mông đến mấy ngày cũng không thấy chán. Nếu có dịp đến đây, các bạn sẽ thấy hồ nước mênh mông, phẳng lặng, bao bọc chung quanh bởi những dãy núi nhấp nhô với một màu xanh biếc.

Đa Mi là Đạ Mí, theo tiếng đồng bào K’ho, Raglay, Châu Ro... ở mảng Nam Tây Nguyên, Đạ nghĩa là nơi có nước, có sông. Mí là tên riêng. Đồng bào gọi sông La Ngà là Đạ La Ngà. Thời chống pháp, Đa Mi thuộc tỉnh Đồng Nai Thượng – xứ sở của rừng thiêng nước độc, về sau thuộc huyện Di Linh (Lâm Đồng), rồi thuộc Bình Thuận.

Nhưng hấp dẫn hơn cả hồ là chinh phục thác 9 tầng, thác Mây và thác Mưa. Tôi đã có dịp chinh phục thác 9 tầng, thác Mây và thác Mưa quả thật thú vị hơn cả đi lòng hồ. Từ Ủy ban xã Đa Mi muốn lên thác 9 tầng phải đi bộ, con đường tới thác 9 tầng dài 7 km tính từ đường lộ. Đường dốc đứng toàn đá to như chiếc mũ nhô lên khiến người đi bộ cũng phải đánh võng. Hai bên đường, rừng cây rậm rạp với đủ loài hoa dại tỏa hương ngào ngạt. Thỉnh thoảng, bạn sẽ không thể cầm lòng, bỏ qua một nhánh lan rừng đang sực nức mùi thơm.

Đi cùng tôi là một người bạn dân thành phố gốc mê mẩn với những khu rừng nguyên sinh ở hai bên đường và tưởng tượng như mình đang đi giữa rừng Trường Sơn năm nào.

Mải mê chụp ảnh phong cảnh rừng, chúng tôi đã bỏ xa anh một quãng đường. Sợ bị lạc trong rừng, anh bạn này cắm đầu chạy cho kịp, hôm sau về nhà nằm nguyên ngày vì cơ chân bị giãn. Sau hơn 2 giờ cuốc bộ đường rừng, chúng tôi đến được thác 9 tầng. Người ta gọi thác 9 tầng vì thác này nằm sâu trong rừng cây bạt ngàn, có 9 tầng như ruộng bậc thang.

Thác không cao lắm, đỉnh cao nhất chưa ai đo được nhưng trên đỉnh thác có rất nhiều gỗ quý. Hôm chúng tôi đến, có hơn 10 người khách thành phố HCM đi du lịch Đà Lạt về Phan Thiết, khi qua đây được người dân giới thiệu nên cũng nhập cuộc cùng chúng tôi, mỗi người một việc, người đi kiếm củi nướng cá lóc mua sẵn ngoài hồ Đa Mi, người ngâm bia dưới nước chảy từ thác xuống cho lạnh, vì nước ở đây lạnh gần như nước đá. Khi cá chín, bia cũng vừa lạnh, uống bia ăn cá lóc nướng chấm muối ớt bên dòng nước chảy róc rách thật thơ mộng.

Ngủ một giấc thức dậy và tắm suối, chúng tôi tiếp tục chinh phục thác Mây và thác Mưa. Thác Mây và thác Mưa cách thác 9 tầng khoảng 3 cây số. Hai thác này nằm kề nhau và hùng vĩ hơn thác 9 tầng.

Từ độ cao đổ xuống, đứng cách xa cả chục mét mà nước cứ bắn lên như mưa, chính vì vậy có tên thác Mưa. Thác Mây là do sức nước đổ từ trên cao xuống và tung lên nhìn như từng dải mây trời nên người ta gọi thác Mây. 2 thác này không có mặt phẳng như thác 9 tầng nên người ta chỉ đến tham quan chứ không ở lại lâu. Chính vì thế nó còn rất hoang sơ và thơ mộng.

Với những gì thiên nhiên đã ban tặng cho Đa Mi hi vọng trong tương lai không xa, Đa Mi sẽ trở thành điểm du lịch hấp dẫn cho du khách thăm đến thăm quan, nghỉ dưỡng.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ báo Binhthuan, Mytour và nhiều nguồn khác

Công ty du lịch

Công ty du lịch >>> Siêu thị mevabe dành cho mẹ và bé ,quần áo trẻ em >> thời trang trẻ em
Lên đầu trang
Tự động đọc truyện Dừng lại Lên đầu trang Xuống cuối trang Kéo lên Kéo xuống